Ra mắt trọn bộ 8 tập trên Netflix từ ngày 13/2, The Art Of Sarah nhanh chóng thu hút sự chú ý của của mọt phim Hàn Quốc lẫn quốc tế không chỉ nhờ đề tài tâm lý – trinh thám hấp dẫn mà còn bởi cách kể chuyện nhiều lớp và không dễ nắm bắt. Thay vì đi theo lối phá án tuyến tính quen thuộc, bộ phim lựa chọn cấu trúc phi tuyến, liên tục xáo trộn thông tin, buộc người xem phải tự ghép nối các mảnh rời rạc để tiếp cận bức tranh toàn cảnh.
Câu chuyện xoay quanh Sarah Kim (Shin Hye Sun) – người phụ nữ bước chân vào giới thượng lưu Seoul với một lý lịch hoàn hảo và vị thế đáng mơ ước trong thương hiệu xa xỉ Boudoir, biểu tượng của tầng lớp tinh hoa 0,1%. Song song với đó là hành trình điều tra của Park Mukyung (Lee Jun Hyuk), đội trưởng thuộc Phòng Điều tra tội phạm nghiêm trọng, người dần nhận ra đằng sau vẻ ngoài không tì vết của Sarah Kim là những khoảng trống khó lý giải. Càng đi sâu, bộ phim càng cho thấy điều tra không chỉ hướng tới việc làm sáng tỏ một vụ án mà còn là quá trình bóc tách những lớp thân phận chồng chéo mà Sarah đã dựng lên để tồn tại.

Chính cách triển khai này khiến The Art Of Sarah không đơn thuần được tiếp nhận như một series trinh thám giải trí mà gợi mở nhiều tầng nghĩa ẩn dưới bề mặt câu chuyện. Từ việc lựa chọn bối cảnh, hình ảnh, trang phục cho tới cấu trúc kể chuyện và hành trình tâm lý của nhân vật, bộ phim cho thấy một kịch bản được tính toán kỹ lưỡng, trong đó nhiều chi tiết dường như không xuất hiện ngẫu nhiên. Khi xâu chuỗi lại, những yếu tố này góp phần hé lộ các ẩn ý trong thế giới hào nhoáng mà Sarah Kim bước vào.
1. Mok Gahui, Du Ah, Kim Eunjae và Sarah Kim
4 cái tên xoay quanh nhân vật nữ chính là cách biên kịch bóc tách từng lớp bản ngã của Sarah Kim. Mỗi cái tên đại diện cho một cách tồn tại khác nhau.
Mok Gahui là danh tính vay mượn từ người khác. Vì sống nhờ cái tên không thuộc về mình nên Gahui luôn cố giữ nó “an toàn”, nhưng cũng chính sự phụ thuộc đó khiến cô sụp đổ khi danh tính bị lung lay. Trong khi đó, Kim Eunjae là tên được người khác đặt cho, cô không cần nên có thể dễ dàng vứt bỏ nó. Du Ah là cái tên bị ghét bỏ nên nữ chính càng không muốn sống với cái tên này. Chỉ đến Sarah Kim, danh tính do chính cô tạo ra, mang trọn vẹn cái “tôi” lý tưởng nhất và là phiên bản mà cô khao khát nên là cái tên cuối cùng được giữ lại, tồn tại như hình ảnh lý tưởng và vĩnh cửu của nữ chính.

2. Easter egg (thông điệp hình ảnh) trên balo của Jaehyun
Ở lần xuất hiện đầu tiên, Jaehyun đeo một chiếc balo thuộc bộ sưu tập thời trang nam của Boudoir. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy logo Boudoir in trên đó.

3. Số phận của Boudoir
Trớ trêu thay, người mà Sarah ngưỡng mộ nhất lại chính là Yeojin – cô gái từng ngước nhìn Sarah như một hình mẫu. Bởi Yeojin sở hữu điều duy nhất mà Sarah ao ước là một thương hiệu mang tên mình, do chính mình xây dựng.
Theo chia sẻ của biên kịch, Yeojin biết toàn bộ sự thật về Sarah Kim và chính Sarah đã trao lại Boudoir cho cô. Đó không phải là vì tình cảm mà vì Sarah tin Yeojin đủ tham vọng và thực dụng để tiếp quản Boudoir. “Độ thật có thể khác đi, chất lượng có thể giảm đi, nhưng liệu người mua có quan tâm đến điều đó không?” – đó là câu hỏi mà biên kịch cũng như bộ phim đặt ra về việc người mua có thực sự cần sản phẩm hay chỉ đơn giản là một cái tên hào nhoáng.

4. Bộ suit của Mukyung
Bối cảnh phim diễn ra đúng thời điểm lực lượng cảnh sát bước vào giai đoạn tái cơ cấu. Mukyung xuất thân từ cấp bậc thấp nhất nghiễm nhiên trở thành đối tượng bị điều chuyển đầu tiên. Khác với các đồng nghiệp tốt nghiệp học viện cảnh sát, Mukyung luôn bị đứng ngoài các mối quan hệ “nội bộ”, thậm chí không có mặt trong những buổi tiệc mà tân binh cũng được mời. Vì thế, bộ suit Mukyung mặc không chỉ để ăn mặc chỉnh tề mà giống như cách anh tự bảo vệ mình, khoác lên một vẻ ngoài nghiêm túc, đàng hoàng để che đi cảm giác lạc lõng trong tổ chức. Suit ở đây tượng trưng cho nỗ lực bám trụ và không bị xem thường, hơn là biểu hiện của quyền lực.

5. Tựa đề thay đổi theo từng tập
Phần tựa đề của The Art Of Sarah được điều chỉnh theo nội dung từng tập, với các hình ảnh đóng vai trò như “hint” cài sẵn. Ở tập 7, để chuẩn bị cho cú twist ở đoạn kết, bảng màu chủ đạo được chuyển từ đỏ sang xanh, tạo cảm giác lệch nhịp và báo trước sự đảo chiều câu chuyện. Sang tập 8, tiêu đề dần mờ đi rồi biến mất hoàn toàn, ẩn dụ cho việc đến cuối cùng, danh tính thật sự của Sarah Kim vẫn không thể được xác định rõ ràng.
6. Con người được khắc họa qua những gì đã mất
Biên kịch xây dựng mỗi nhân vật nạn nhân như đại diện cho một tầng lớp xã hội khác nhau, lựa chọn cách kể chuyện bằng sự mất mát thay vì những gì họ sở hữu. Như lời thoại trong phim: “Muốn biết giá trị của một người, hãy nhìn vào thứ họ không có“, giá trị và vị trí xã hội của mỗi nhân vật được bộc lộ thông qua điều họ đánh mất, với mức độ thiệt hại tăng dần theo thứ bậc xã hội.
Ở tầng cao nhất, Chủ tịch Chaewoo của trung tâm thương mại gần như không mất gì. Seongsi, một đại gia tiền mặt chỉ mất một cây thông mang tính biểu tượng. Yeojin, người giàu lên bằng năng lực bản thân, mất danh dự khi bị nghi ngờ tham ô. Nhân viên trung tâm thương mại như Hyoeun và Dahye mất việc làm. Byungkwan mất tự do khi vào tù. Jihwon, tiếp viên quán hát, đánh mất sự trong sáng. Ở đáy xã hội, Mijeong mất mạng sống. Mukyung đánh mất chính nghĩa mà anh từng theo đuổi.

Còn Sarah, nhân vật trung tâm, mất tất cả ngoại trừ Boudoir – thương hiệu được tạo ra bằng sinh mạng và cũng phải đánh đổi bằng sinh mạng. Chính chi tiết này khép lại bức tranh về một xã hội nơi càng đứng thấp, cái giá phải trả càng lớn và nơi “thành công” đôi khi được xây dựng trên sự hủy hoại của chính con người.
7. Thiết kế phô trương của túi Boudoir
Thiết kế túi Boudoir ban đầu được thử nghiệm giữa 2 concept là tinh giản và phô trương trước khi chốt như ở trong phim. Thành phẩm là một thiết kế tạo cảm toát lên vẻ giàu sang ngay từ cái nhìn đầu tiên, đủ để thuyết phục giới thượng lưu. Nhưng chính sự đẹp đẽ hoàn hảo này lại đóng vai trò như một lớp vỏ che giấu bản chất giả tạo và những khoảng tối phía sau thương hiệu Boudoir.

8. Lựa chọn túi hiệu
Để khắc họa sự khác biệt giai tầng trong xã hội, bộ phim chọn hàng hiệu – đặc biệt là túi xách làm biểu tượng trung tâm. Bởi túi xách là món đồ dù cho có lớp vỏ hào nhoáng thì giàu hay nghèo, thật hay giả lại phụ thuộc vào phần bên trong – nơi chứa đựng những bí mật của người sở hữu. Vì thế, câu chuyện được triển khai như một phiên bản điện ảnh của “What’s in my bag”, bộ phim lần lượt mở ra những điều ẩn giấu phía sau vẻ ngoài sang trọng, từng lớp một, để hé lộ bản chất thật của Sarah Kim và những con người xoay quanh cô.

9. Các tập không sắp xếp theo trình tự thời gian
Biên kịch không xây dựng Sarah Kim như một nhân vật có thể định nghĩa bằng một đặc điểm duy nhất. Cô tồn tại đồng thời với thiện và ác, sự cảm thông và nỗi ghét bỏ. Vì vậy, mạch truyện được sắp xếp phi tuyến, cố ý đặt các sự kiện mâu thuẫn cạnh nhau để khắc họa Sarah Kim từ hình tượng được ngưỡng mộ dần trở thành một nhân vật gây tranh cãi, vừa đáng thương vừa đáng ngờ. Cách kể này buộc người xem liên tục điều chỉnh góc nhìn, không thể phán xét cô chỉ bằng một thời điểm hay một hành động. Nếu câu chuyện đi theo trình tự thời gian thông thường, Sarah Kim sẽ chỉ còn là một nhân vật tuyến tính, gần với dạng tiểu sử, thay vì một hình tượng đa chiều mở ra nhiều cách diễn giải như trong bộ phim.

10. Người đàn ông không tên
Bộ xương của một người đàn ông khoảng 30 tuổi, sống một mình được phát hiện khi đã chết từ nhiều năm trước nhưng không ai hay biết, cũng không có hồ sơ ghi nhận sự mất tích. Cái chết của kẻ vô danh này được biên kịch xây dựng như biểu tượng cho một cái chết không ai chứng kiến, hay một cuộc đời tồn tại mờ nhạt đến mức biến mất mà không để lại dấu vết. Hình ảnh đó song hành với Mok Gahui – người sống bằng danh tính vay mượn, và Sarah Kim – kẻ không có tên thật. Người đàn ông vô danh vì thế trở thành mảnh ghép nhấn mạnh một chủ đề trung tâm của bộ phim rằng khi một con người không có danh tính, sự tồn tại của họ cũng dễ dàng bị xóa bỏ khỏi thế giới.

11. Người đàn ông nhìn thấy ánh sáng trong màn sương
Tên gọi của các nhân vật đều mang hàm ý rõ ràng. Mijeong có nghĩa là “chưa thể đưa ra quyết định”, trong khi Mukyung được hiểu là “vẫn nhìn thấy ánh sáng ngay cả khi đang ở trong sương mù”. Cái tên Min Byungkwan cũng không phải ngẫu nhiên, mà xuất phát từ nguyện vọng được tham gia chương trình Infinite Challenge của biên kịch. Vì vậy, tên nhân vật này không chỉ mang ý nghĩa biểu tượng trong câu chuyện mà còn phản ánh mong muốn và cảm xúc riêng của người viết kịch bản.

Nguồn: Tổng hợp
Nguồn: https://kenh14.vn/11-chi-tiet-an-dat-gia-o-the-art-of-sarah-4-cai-ten-4-ban-nga-nguoi-dan-ong-da-chet-la-ai-215260228120200555.chn

