U.23 Việt Nam cần giải pháp chống bóng bổng và tình huống cố định trước vòng cấm
Trong các hạn chế của đội tuyển U.23 Việt Nam khi bước ra sân chơi lớn thì bóng bổng luôn là điểm yếu khiến cho các chàng trai trẻ nước nhà thường để nhận nhiều bàn thua không đáng. Thể hình của các học trò HLV Kim Sang-sik khi tham gia các giải châu Á đã có cải thiện nhưng đôi khi vẫn còn là bất lợi trước các đối thủ giỏi không chiến.
Như bàn thua duy nhất trước U.23 Hàn Quốc ở Panda Cúp. Từ tình huống phối hợp đá phạt ở cánh trái, Kang Seong-jin tạt bóng vào vòng cấm giúp tiền đạo Kim Myeong-jun đánh đầu hạ gục thủ môn Trung Kiên. Bàn thua đó cho thấy cách chọn vị trí khi tổ chức phòng ngự bóng bổng chưa tốt của các hậu vệ. Nói cách khác chúng ta thiếu giải pháp chống bóng bổng một cách rõ ràng và hiệu quả nhất.

Thủ môn Trung Kiên vất vả ở trận chung kết SEA Games 33 khi mà hàng rào phòng ngự còn thiếu chặt chẽ
Cách tổ chức hàng rào để phòng chống tình huống cố định cũng chưa chặt chẽ. Điển hình như trận chung kết SEA Games 33 tại Thái Lan vừa qua, các tuyển thủ U.23 Việt Nam có vẻ thiếu tập trung và chưa nhắc nhở nhau để xây dựng “bức tường” cho kín kẻ. Khi hậu vệ phạm lỗi, cần có sự đôn đốc, tỉnh táo để thiết lập hệ thống chắn nhằm giữ sự an toàn cho thủ môn Trung Kiên trước góc sút hẹp của đối thủ.
Khi đó nhiều người xem truyền hình tự hỏi các chàng trai hàng thủ Việt Nam bố trí, phân công vị trí đứng nhảy chắn thế nào mà để cho cú sút của tiền đạo Thái Lan mở tỷ số dễ như vậy. Đành rằng đó là một cú sút khó và rất đẳng cấp của Burapha, nhưng Trung Kiên đã bay đúng hướng sút và còn chạm tay vào bóng. Nếu như góc sút này bịt không gian tốt hơn thì người giữ thành của U.23 Việt Nam sẽ chọn lựa cho mình giải pháp hợp lý hơn để không bị thủng lưới.

HLV Kim Sang-sik còn nhiều việc phải làm
Một vấn đề khác của hàng thủ và tuyến giữa đội tuyển U.23 Việt Nam là hay lộ ra nhiều khoảng trống để đối thủ khai thác dễ dàng. Ngoài lý do tổ chức phòng thủ còn rất thiếu đồng bộ, đôi khi còn sơ hở do nôn nóng dâng cao thì nhìn rộng hơn thì lỗi còn đến cả 2 biên và cả tiền vệ phòng ngự khi đeo bám không sát để cho đối thủ tập trung đánh thẳng vào khoảng trống ngay trước vòng 16,50 m.
Đặc biệt là khi bị phản công, các tuyển thủ U.23 Việt Nam thường hay lúng túng và thiếu sự chắc chắn, ổn định khi co đội hình về. Bàn thua duy nhất trước Uzbekistan ngay đầu trận ở Panda Cup, bàn thua thứ 2 trước U.23 Thái Lan ở trận chung kết SEA Games 33 hay bàn thua mới đây ở trận giao hữu trước Syria. Tất cả đều cho thấy có quá nhiều không gian mà U.23 Việt Nam còn để cho đối thủ khai thác khá thoải mái.

Nỗ lực của hàng công chỉ có kết quả khi thế thủ phải an toàn
HLV Kim Sang-sik và các cộng sự cần xây dựng cho được giải pháp chống bóng bổng từ khả năng tì đè, chọn vị trí cho đến phán đoán không cho đối thủ có không gian chơi bóng và tổ chức bọc lót kín kẽ trước các pha bóng cố định. Chỉ cần có giải pháp hữu hiệu cho cách phòng thủ thì sẽ hạn chế rất nhiều những bàn thua không đáng từ bóng bổng, tình huống cố định hay lúng túng chuyển trạng thái khi bị phản công.
Cần có thủ lĩnh giữa sân
Sự vắng mặt của Nguyễn Văn Trường, một nhạc trưởng có tầm bao quát do chấn thương thực sự là đáng tiếc, nhưng may mắn cho đội tuyển U.23 Việt Nam là tại SEA Games 33, vai trò của anh ít nhiều cũng được các đồng đội cáng đáng dù chưa phải là trọn vẹn nhưng cũng phần nào tạo yên tâm. Nhưng vòng chung kết U.23 châu Á sẽ là một câu chuyện khác khi chúng ta cần có một đội hình cân bằng với một thủ lĩnh để chỉ huy tuyến giữa, vừa tạo an toàn cho thế thủ vừa tổ chức phát động tấn công hay, tạo ra đột biến bằng sức bật mạnh mẽ trong từng trận đấu.

Khuất Văn Khang trong trận thua U.23 Syria 1-2
Ban đầu Khuất Văn Khang được kỳ vọng vì anh là người có “thâm niên” nhất ở sân chơi U.23 và là đội trưởng gương mẫu. Nhưng Khang không thể điều tiết tốt ở giữa được mà lại chuyên đá biên. Vì vậy ông Kim Sang-sik dựa vào bộ ba tiền vệ trung tâm là Thái Sơn- Xuân Bắc và Nguyễn Thái Quốc Cường. Ông đã thực hiện xoay tua và sử dụng họ ở vai trò con thoi, nhưng trên thực tế để vừa phòng ngự tốt vừa tấn công hay thì chỉ có Thái Sơn phần nào đáp ứng, còn Xuân Bắc và Quốc Cường lại thiên về tấn công hơn.
Đó cũng là lý do vì sao trận chung kết SEA Games 33 ban đầu không có Thái Sơn trong đội hình xuất phát, tuyến giữa U.23 Việt Nam đã bị tràn ngập bởi sức cơ động của chủ nhà và phơi bày nhiều sơ hở. Đến khi tiền vệ người Thanh Hóa vào, mọi thứ trở lại cân bằng và U.23 Việt Nam lấy lại thế trận. Thái Sơn không chỉ tự tin, tổ chức bắt người và đánh chặn từ xa hiệu quả mà quan trọng là khả năng điều tiết mang lại sự vững vàng về tâm lý.

Thái Sơn (bià phải) cáng đáng được vai trò của Văn Trường, nhưng giá mà U.23 Việt Nam có thêm 1 cầu thủ có tố chất như vậy để “chia lửa”
Giá mà U.23 Việt Nam có thêm Nguyễn Đức Phú, một tiền vệ trung tâm của đội Công an TP.HCM có phong độ tốt ở V-League và đang chơi cũng rất tốt ở vai trò này “chia lửa” cùng Thái Sơn. Khi đó có lẽ ông Kim Sang-sik sẽ yên tâm hơn với những tiền vệ phần nào có tố chất thủ lĩnh để đủ sức thay nhau cáng đáng cho tuyến giữa U.23 Việt Nam, từ đó sức bật sẽ mang lại sự nhịp nhàng uyển chuyển hơn.
Nguồn: https://thanhnien.vn/dau-la-nhung-van-de-nong-cua-u23-viet-nam-hlv-kim-sang-sik-tinh-toan-chien-luoc-the-nao-18526010113101242.htm

