Một cuộc tập kích quy mô lớn của Nga vào Kiev tháng trước (Ảnh: Kyiv Independent).
Trang The War Zone (TWZ) dẫn nhiều nguồn khác nhau cho thấy, trong cuộc tập kích vào Ukraine hôm 20/1, Nga nhiều khả năng đã sử dụng một phiên bản mới của tên lửa đạn đạo tầm ngắn Iskander cũng như tên lửa hành trình siêu vượt âm Zircon, loại vũ khí vốn rất ít khi được triển khai.
Các mảnh vỡ thu hồi được tại Ukraine cũng lần đầu tiên xác nhận Nga đã tái sử dụng các tên lửa vốn dùng cho phòng không để thực hiện nhiệm vụ tấn công mặt đất.
Theo báo cáo của Bộ Tư lệnh Không quân Ukraine, tổng cộng 34 tên lửa các loại đã được sử dụng trong đợt tập kích này, cùng với 339 máy bay không người lái, trong đó khoảng 250 chiếc thuộc dòng Shahed/Geran.
Ukraine tuyên bố đã bắn hạ 14 trong số 18 tên lửa đạn đạo được phóng từ các hệ thống Iskander và S-300/S-400, 13 trong số 15 tên lửa hành trình Kh-101 được phóng từ máy bay ném bom chiến lược, và 315 trong tổng số 339 máy bay không người lái tầm xa.
Dựa trên các thông tin từ phía Ukraine, Nga đã sử dụng phiên bản Iskander cải tiến để tấn công ít nhất một mục tiêu ở tỉnh Vinnytsia, sâu trong lãnh thổ Ukraine, trong đêm 20/1. Dù điều này vẫn chưa được xác nhận độc lập, nhưng truyền thông Nga cũng đã đưa tin về vụ việc.
Từ năm ngoái, đã xuất hiện các báo cáo cho rằng Nga chuẩn bị sản xuất hàng loạt một phiên bản mới của Iskander với tầm bắn xa hơn và độ chính xác cao hơn. Theo số liệu chính thức, các tên lửa đạn đạo nhiên liệu rắn 9M723 của hệ thống 9K720 Iskander-M nguyên bản có tầm bắn 500km, dù có bằng chứng cho thấy chúng có thể bay xa hơn mức này.
Phiên bản mới, hiện chưa rõ tên gọi chính thức, được cho là có tầm bắn ít nhất 1.000km, vì vậy thường được gọi không chính thức là Iskander-1000. Các cơ quan Ukraine cũng gọi loại vũ khí mới này là Iskander-I.
Dù dưới tên gọi nào, tầm bắn được cho là như vậy sẽ xếp loại tên lửa mới này vào nhóm tên lửa đạn đạo tầm trung có tầm bắn tối đa từ 1.000km đến 3.000km, trong khi tên lửa đạn đạo tầm ngắn có tầm bắn từ 300km đến 1.000km.
Theo các báo cáo hiện có, Iskander tầm xa hơn sử dụng động cơ mạnh và hiệu quả hơn để tăng tầm bắn. Việc thu nhỏ đầu đạn cũng là một phương án khác giúp đạt được mục tiêu này, vì tạo thêm không gian cho nhiên liệu. Độ chính xác được nâng cao nhờ hệ thống dẫn đường và định vị mới, được đánh giá là bao gồm hệ thống dẫn đường quán tính (INS), kết hợp với định vị vệ tinh Glonass, và có thể cả đầu tự dẫn radar ở pha cuối. Hệ thống này được cho là cho phép sai số chỉ khoảng 5m. Hiện chưa có thông tin về loại đầu đạn được trang bị.
Giống các phiên bản Iskander trước đó, Iskander-1000 nhiều khả năng vẫn có thể thực hiện các cơ động gia tốc lớn (high-G) ở pha cuối và phóng mồi bẫy, nhằm né tránh hệ thống phòng không hiệu quả hơn.
Một điểm liên quan khác là các báo cáo về Iskander-1000 xuất hiện sau khi Mỹ chấm dứt Hiệp ước Lực lượng hạt nhân tầm trung (INF). Trước đây, hiệp ước này cấm Liên Xô (sau đó là Nga) và Mỹ triển khai bất kỳ loại tên lửa phóng từ mặt đất, thông thường hoặc mang đầu đạn hạt nhân, có khả năng tấn công mục tiêu ở cự ly từ 500km đến 5.500km.
Việc INF đổ vỡ đã giải phóng Nga khỏi các ràng buộc này, bao gồm cả đối với các biến thể của Iskander. Do đó, Iskander-1000 không chỉ có ý nghĩa trong xung đột tại Ukraine mà còn đe dọa NATO tại châu Âu. Nếu được phóng từ vùng lãnh thổ Kaliningrad, tầm bắn của Iskander-1000 có thể bao phủ gần như toàn bộ khu vực Biển Baltic, toàn bộ Đan Mạch và phần lớn nước Đức.
Trả lời tờ nhật báo Nga Moskovskij Komsomolets, chuyên gia tư vấn quân sự Anton Trutze cho rằng Iskander-1000 (kết hợp với tên lửa đạn đạo tầm trung Oreshnik) đã bảo đảm cho Nga “vượt trội so với các năng lực thời Liên Xô trong lớp tên lửa tác chiến – chiến thuật, vốn từng bị Hiệp ước INF hạn chế”.
Nguồn: https://dantri.com.vn/the-gioi/xon-xao-vu-khi-moi-nga-dung-de-tap-kich-ukraine-20260122195415687.htm

