Đang gánh khoản nợ lớn, nhưng nhờ bất động sản, tài trợ và các gói hỗ trợ từ chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ, Fenerbahce liên tục vung tiền vào các bản hợp đồng kỷ lục nửa năm qua.
Từng bị đình trệ do ảnh hưởng từ cuộc đình công của Cristiano Ronaldo và Karim Benzema ở giải Saudi Pro League, N’Golo Kante vẫn rời Al Ittihad để trở thành tân binh mới nhất gia nhập Fenerbahce. Đến khi được kích hoạt, những trục trặc về giấy tờ cùng việc thị trường chuyển nhượng mùa đông ở Arab Saudi vừa đóng lại, khiến thương vụ tưởng chừng sẽ đổ bể.
Tuy nhiên, thông qua mối quan hệ giữa Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan và Thái tử Arab Saudi Mohammed ben Salmane, tiền vệ người Pháp vẫn đặt chân đến Istanbul lúc 21h30 ngày 4/2. Kante bước ra khỏi cửa sân bay tại thủ đô Istanbul, quàng chiếc khăn truyền thống của CLB, nở nụ cười rạng rỡ trước ống kính và người hâm mộ. Đó luôn là cảnh tượng quá đỗi quen thuộc với bất kỳ tân binh nào khi cập bến đội chủ sân Sukru Saracoglu.
Biển người hâm mộ Fenerbahce chào đón N’Golo Kante tại Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ ngày 4/2/2026. Ảnh: AFP
Trong cả hai kỳ chuyển nhượng của mùa 2025-2026, Fenerbahce đã đón tổng cộng 15 tân binh trước Kante theo cùng cách đó. Họ gồm Matteo Guendouzi, Anthony Musaba, Sidiki Cherif… của kỳ chuyển nhượng vừa khép lại, và những Kerem Akturkoglu, Dorgeles Nene, Sofyan Amrabat, Ederson, Marco Asensio, Milan Skriniar… đến từ hè năm ngoái.
Dựa trên thống kê của Transfermarkt, tính từ mùa 1992-1993 khi số liệu bắt đầu được cập nhật đến nay, chưa bao giờ Fenerbahce chuyển nhượng sôi động và bạo chi như hiện tại. Tổng cộng, CLB này đã bỏ ra hơn 146 triệu USD để mua sắm cầu thủ mùa này. Dù nhiều thương vụ diễn ra theo diện cho mượn kèm điều khoản mua đứt hoặc chuyển nhượng tự do, những con số đãi ngộ là không hề nhỏ.
Ví dụ, theo công bố chi tiết hợp đồng của Kante với Fenerbahce trên nền tảng Công bố Thông tin Công (KAP) của Thổ Nhĩ Kỳ, tiền vệ này lót tay 17 triệu USD, cùng 6,5 triệu USD tiền lương cho nửa sau mùa 2025-2026, và lương cho hai mùa kế tiếp là 13 triệu USD mỗi mùa.
Tương tự là Sidiki Cherif – tân binh vừa đến từ Angers của Ligue 1. Tiền đạo 19 tuổi này gia nhập Fenerbahce với tổng phí 26 triệu USD, trong đó 4,7 triệu là phí hỏi mượn và 21,3 triệu là điều khoản mua đứt bắt buộc. Nếu tính tổng phí, đây sẽ là bản hợp đồng đắt giá thứ ba trong lịch sử Fenerbahce, sau Guendouzi (33 triệu USD) và Akturkoglu (26,6 triệu USD) – cả hai đều đến trong mùa này.
4 trong số 5 bản hợp đồng đắt nhất lịch sử Fenerbahce đều được thực hiện trong mùa này. Thậm chí, họ từng ra giá hơn 47 triệu USD cho Ademola Lookman, nhưng do tiền đạo này chọn gia nhập Atletico Madrid, Fenerbahce giờ vẫn tiếp tục dạm hỏi nhiều mục tiêu khác cho kỳ chuyển nhượng hè 2026.
Câu hỏi đặt ra là làm thế nào ban lãnh đạo Fenerbahce có thể lao vào những cuộc mua sắm này, khi CLB đang gánh khoản nợ 590 triệu USD và nền kinh tế đất nước đang điêu đứng vì mức lạm phát 30% trong năm 2025?
Đầu tiên là đòn bẩy từ những “khu đất vàng”, nằm ở những tòa tháp chọc trời tại quận Atasehir, thủ đô Istanbul. Trên mảnh đất thuộc sở hữu của Fenerbahce, các dự án bất động sản sắp hình thành dự kiến sẽ mang về ít nhất 68,5 triệu USD. Galatasaray, đối thủ cũng đang phá kỷ lục chi tiêu mùa này, cũng thực hiện chiến lược tương tự với trung tâm huấn luyện cũ của họ.
Khu đất được đánh dấu là một trong những dự án bất động sản sắp thành hình của Fenerbahce.
“Bất động sản đã trở thành đòn bẩy tài chính của các đội bóng”, nhà báo thể thao Eren Tutel của nhật báo Thổ Nhĩ Kỳ BirGun nhận định. Quá trình này diễn ra dưới sự giám sát chặt chẽ của chính phủ thông qua công ty đấu thầu nhà nước Emlak Konut.
Yếu tố thứ hai giúp Fenerbahce bạo chi là tăng vốn điều lệ và những đồng minh tài phiệt. Về mặt tài chính, khoản nợ của CLB hiện ở mức gần 590 triệu USD, giảm nhẹ so với những năm trước. Sau khi thắt chặt các khoản vay, vào ngày 20/1 vừa qua, CLB thông báo đã hoàn tất việc “hoàn trả nợ” dưới hình thức tăng vốn điều lệ. Cùng chung nỗ lực đó, cựu Chủ tịch Ali Koc của nhiệm kỳ 2018-2025 đã đồng ý xóa khoản nợ khoảng 100 triệu USD mà CLB còn thiếu với cá nhân ông.
Nhiều doanh nhân tầm cỡ khác cũng đang dốc hầu bao hỗ trợ đội bóng, tiêu biểu như Hamdi Ulukaya, ông chủ hãng sữa chua Chobani, hiện là nhà tài trợ SVĐ và áo đấu cho Fenerbahce. Hay Sadettin Saran, tân Chủ tịch CLB. Hakan Safi, người đứng đầu một tập đoàn logistics, thì trực tiếp chi trả cho thương vụ Akturkoglu vào hè năm ngoái thông qua hình thức “hợp đồng kép” để lách luật Công bằng tài chính (FFP) – một chiêu thức đang khiến UEFA phải đặc biệt lưu tâm.
Hakan Safi trong lễ ký hợp đồng ra mắt tân binh Akturkoglu. Ảnh: FSK
Cụ thể, Akturkoglu ký vào hai hợp đồng riêng biệt: một là bản chính thức được công khai nộp cho UEFA với mức lương và chi phí thấp, phù hợp theo tiêu chuẩn FFP, hai là bản bí mật với lương hoặc tiền lót tay lớn được trả qua bên thứ ba là công ty logistics của Hakan Safi. Đây vốn là thủ thuật phổ biến ở các CLB Thổ Nhĩ Kỳ.
“Ở cấp độ quốc nội, LĐBĐ Thổ Nhĩ Kỳ không có nhiều quyền lực để trừng phạt Fenerbahce, vì tầm ảnh hưởng của CLB này tại đây là quá lớn”, chuyên gia kinh tế thể thao Alperen Kocsoy phân tích.
Lợi thế của thiên đường thuế và sự ủng hộ ngầm từ chính phủ là một thuận lợi khác cho Fenerbahce. Tại Thổ Nhĩ Kỳ, các hoạt động tài trợ cho CLB thể thao được khấu trừ thuế từ 50% đến 100% tùy trường hợp. “Chính phủ đang gửi đi một thông điệp ngầm: ‘Cứ chi tiêu đi, chúng tôi sẽ hỗ trợ'”, nhà báo Tutel tiết lộ.
Ngoài ra, mức thuế thu nhập đối với cầu thủ chơi bóng ở Thổ Nhĩ Kỳ (20%) thấp hơn nhiều so với mặt bằng chung châu Âu, cho phép Fenerbahce đưa ra mức lương ròng cực kỳ hấp dẫn. Ví dụ 13 triệu USD mỗi năm cho thủ môn Ederson hay 22,4 triệu USD cho tiền đạo Jhon Duran.
Trong các thương vụ mượn, việc lồng ghép điều khoản mua đứt vào hợp đồng cũng là một tính toán kinh tế có chủ đích. “Vì các giới hạn về ngân sách, việc hiển thị trên sổ sách rằng CLB chỉ chi chưa tới 5 triệu USD phí mượn thông thường trong tháng 1/2026 sẽ an toàn hơn”, phóng viên Yusuf Kenan Calik của kênh truyền hình 10 Numara nhấn mạnh về sự lọc lõi của Fenerbahce.
Cuối cùng, Fenerbahce còn đóng vai trò là trạm trung chuyển cầu thủ hiệu quả khi thu về những khoản tiền lớn từ việc bán sao: Arda Guler sang Real Madrid năm 2023 (30,7 triệu USD), Ferdi Kadioglu sang Brighton năm 2024 (35,4 triệu USD) hay Yusuf Akcicek sang Al Hilal năm 2025 (26 triệu USD).
Yusuf Akçiçek sang Al Hilal mang về cho Fenerbahce 26 triệu USD. Ảnh: Al Hilal
Tuy nhiên, Kocsoy cũng đưa ra cảnh báo về một “bong bóng đầu cơ” có thể xuất hiện. “Tình hình hiện tại khả quan là nhờ sự hỗ trợ khổng lồ từ chính phủ và các đại gia. Tuy nhiên, về lâu dài, mô hình này sẽ không bền vững”, chuyên gia kinh tế thể thao này kết luận.
Hiện, sự hoài nghi này dường như lan sang cả các đối tác quốc tế. Atalanta, trong cuộc đàm phán chuyển nhượng Lookman vừa qua, là một ví dụ. Khi Fenerbahce đề xuất phương án trả góp, đội bóng Italy lập tức từ chối, dẫn đến việc ngôi sao người Nigeria chọn đầu quân cho Atletico. Trước đó, Napoli cũng lưỡng lự khi gửi Victor Osimhen sang một ông lớn Thổ Nhĩ Kỳ khác là Galatasaray. Đây có thể xem là những dẫn chứng cho sự thiếu tin tưởng của bóng đá châu Âu lục địa đối với nền tảng tài chính đầy rẫy biến động của các đại gia Thổ Nhĩ Kỳ.
Hoàng Thông tổng hợp
Nguồn: https://vnexpress.net/vi-sao-fenerbahce-bao-chi-khi-dang-no-590-trieu-usd-5014487.html

