Hệ thống phòng thủ tên lửa tầm cao giai đoạn cuối (THAAD) của Mỹ (Ảnh: Lockheed Martin).
Lỗ hổng trước tên lửa Iran
Nhiệm vụ chính của hệ thống phòng thủ tên lửa tầm cao giai đoạn cuối (THAAD) là đối phó với các tên lửa đạn đạo tầm trung như Sejjil-2 và Khorramshahr của Iran, đặc biệt khi căn cứ này có thể là nơi đồn trú của 3 phi đội máy bay chiến đấu F-15E Strike Eagle.
THAAD, được thiết kế cho nhiệm vụ đánh chặn mục tiêu bay đạn đạo của đối phương trên tầng cao nhất (150-200km) của khí quyển Trái đất, có phương thức đánh chặn cực kỳ đặc biệt, diệt mục tiêu bằng cách xuyên phá động năng, vượt trội hơn nhiều so với các lá chắn tên lửa chiến thuật – chiến lược khác.
Phương thức này phù hợp với việc đánh chặn mục tiêu ở độ cao lớn, khi đầu dò quang – ảnh nhiệt chủ động của đạn tên lửa bám bắt được mục tiêu ở cự ly gần.
Theo Cơ quan Phòng thủ Tên lửa thuộc Lầu Năm Góc, ở chế độ phòng thủ góc hẹp, radar của THAAD được cấu hình để thu thập và theo dõi mục tiêu ở phạm vi lên tới 3.000km. Còn ở chế độ đánh chặn giai đoạn cuối, radar của tổ hợp đảm bảo khả năng phát hiện sớm mục tiêu ở cự ly 1.700km.
Bọc lót cho THAAD là các hệ thống Patriot PAC-3, chúng được kỳ vọng sẽ đảm nhiệm tuyến phòng thủ thấp hơn (trong khí quyển). Tuy nhiên, trước khi được nâng cấp với radar LTAMDS mới nhất, khả năng đánh chặn mục tiêu tốc độ cao của Patriot PAC-3 có thể bị hạn chế.
Radar AN/MPQ-65 tiêu chuẩn của hệ thống Patriot hiện tại chỉ có thể xử lý mục tiêu với tốc độ tối đa khoảng 2,2km/s, trong khi một số tên lửa đạn đạo của Iran có thể đạt vận tốc ở pha cuối từ 2,7 đến 3km/s, đặt ra thách thức đáng kể cho hệ thống này.
Trong kịch bản xung đột, Iran có thể phát động một cuộc tấn công quy mô lớn vào căn cứ Muwaffaq al-Salti, bao gồm hàng trăm máy bay không người lái tấn công (kiểu Kamikaze) và khoảng 80-100 tên lửa đạn đạo.
Theo một số ước tính, tên lửa đánh chặn THAAD chỉ có thể bắn hạ không quá 50% tên lửa đạn đạo trong một cuộc tấn công quy mô lớn ở giai đoạn ngoài khí quyển.
Tiêm kích F-35A của không quân Mỹ được cho là đang đồn trú tại căn cứ sân bay Muwaffaq al-Salti ở Jordan (Ảnh: Telegram).
Mỹ đối phó với UAV ra sao?
Việc đối phó với máy bay không người lái dự kiến sẽ do các máy bay chiến đấu F-15E và F-16C đảm nhiệm, sử dụng tên lửa dẫn đường APKWS-II tương đối rẻ tiền.
Tuy nhiên, tên lửa APKWS-II yêu cầu nhắm mục tiêu bằng laser trước khi va chạm và không thể phóng ở chế độ “bắn rồi quên” như các tên lửa AIM-9X hoặc AIM-120C/D đắt tiền và có số lượng không nhiều. Điều này hạn chế khả năng đánh chặn nhiều mục tiêu cùng lúc, khiến việc tiêu diệt tất cả máy bay không người lái trở nên khó khăn, ngay cả với kế hoạch phòng thủ phù hợp.
Do đó, trong trường hợp Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) thực hiện một cuộc tấn công phối hợp chính xác, sử dụng số lượng lớn tên lửa đạn đạo và máy bay không người lái, họ có thể có cơ hội vượt qua hàng rào phòng thủ tên lửa tại căn cứ không quân chiến lược này của Mỹ.
Nguồn: https://dantri.com.vn/the-gioi/nhung-lo-hong-o-can-cu-my-truoc-moi-de-doa-tu-iran-20260211144715055.htm

