Một tổ hợp S-300PMU-2 của Iran (Ảnh: Military).
Ảnh vệ tinh thương mại do Airbus cung cấp đầu tuần này và được các nhà phân tích nguồn mở xem xét cho thấy một bệ phóng tự hành thuộc dòng S-300 được triển khai tại một vị trí phòng không đã được thiết lập gần Kharizak, cách các hướng tiếp cận phía nam thủ đô Tehran của Iran không xa.
Ngoài ra, khu vực này cũng xuất hiện một phương tiện hỗ trợ cỡ lớn mà giới phân tích đánh giá có kích thước và cấu hình ăng-ten giống hệ thống tác chiến điện tử Cobra-V8 của Iran.
Sự kết hợp này có ý nghĩa quan trọng vì nó gộp khả năng đánh chặn động năng với năng lực chế áp phổ điện từ, tấn công vào “chuỗi tiêu diệt” trước khi máy bay hoặc tên lửa tiến vào phạm vi đánh chặn.
Các đánh giá kỹ thuật ghi nhận Cobra-V8 có nhiều điểm tương đồng bên ngoài với hệ thống 1RL257E Krasukha-4 của Nga, đặc biệt là cụm ăng-ten đặc trưng gắn ở module phía sau.
Iran công bố Cobra-V8 vào tháng 9/2023 thông qua Tổ hợp Công nghiệp Điện tử thuộc Bộ Quốc phòng Iran. Cobra-V8 được coi là biện pháp đối phó các cuộc tấn công đường không và tên lửa được hỗ trợ bởi cảm biến trên không và ngoài không gian.
Những gì có thể quan sát trên Cobra-V8 được hiểu chính xác hơn là một gói tác chiến điện tử cơ động, bao gồm tiến công điện tử và hỗ trợ điện tử, thay vì một radar theo nghĩa phòng không truyền thống.
Về mặt tác chiến, Cobra-V8 có thể bào mòn ưu thế cảm biến của đối phương vào thời điểm then chốt nhất, trong giai đoạn phát triển mục tiêu và tiếp cận. Các hệ thống cùng lớp được thiết kế để gây nhiễu radar điều khiển hỏa lực trên không hoặc vệ tinh gắn với các nền tảng giám sát diện rộng và quản lý chiến trường như JSTARS và AWACS, đồng thời có thể hỗ trợ gây nhiễu hoặc đánh lừa tín hiệu GPS trong các khu vực cục bộ.
Hệ thống tác chiến điện tử được bố trí nhằm can thiệp vào phần “phát hiện – xác định – theo dõi” của chuỗi này bằng cách làm suy giảm chế độ lập bản đồ radar và giám sát hàng hải, làm phức tạp liên kết dữ liệu và có thể gây gián đoạn phương tiện dẫn đường trong các khu vực cục bộ.
Trong khi đó, S-300 được thiết kế để đặt các máy bay giá trị cao vào tình thế rủi ro khi buộc phải tiến gần khu vực phòng thủ do hình ảnh cảm biến bị suy giảm, đồng thời tạo ra ít nhất một môi trường tranh chấp đối với tên lửa hành trình và một số quỹ đạo tên lửa đạn đạo.
Bộ Quốc phòng Iran trước đó đã đặt mua các hệ thống S-300PMU-1 của Nga vào năm 2007. Trong bối cảnh căng thẳng gia tăng giữa Nga và phương Tây vào năm 2016, Nga và Iran đã đạt được một thỏa thuận mới nhằm cung cấp cho Iran phiên bản S-300PMU-2 có năng lực cao hơn. Đây vốn là tiền thân trực tiếp của hệ thống S-400 hiện là xương sống trong kho vũ khí phòng không của Nga.
Các tổ hợp này được cho là tích hợp tên lửa đất đối không 48N6DM, sở hữu năng lực đánh chặn tên lửa đặc biệt tiên tiến nhờ hệ thống cảm biến tinh vi và tốc độ rất cao, vượt Mach 14, cho phép chúng tiêu diệt các mục tiêu bay ở tốc độ siêu vượt âm. Tầm bắn 250km giúp hệ thống cung cấp năng lực phòng thủ trên diện rộng.
Việc Iran triển khai cùng lúc Cobra-V8 và S-300 củng cố logic phòng thủ nhiều lớp được điều chỉnh theo các mối đe dọa mà Iran nhiều khả năng đang tính đến: máy bay tàng hình của Mỹ và đồng minh được hỗ trợ bởi cảnh báo sớm trên không, vũ khí tầm xa, tên lửa hành trình và máy bay không người lái thăm dò các điểm yếu, cùng hoạt động tình báo, trinh sát.
Nguồn: https://dantri.com.vn/the-gioi/iran-bo-sung-la-chan-cho-thu-do-truoc-nguy-co-my-khong-kich-20260224142353300.htm

