Thứ tư, Tháng ba 4, 2026
HomeThể ThaoVì sao cả vùng Tây Á chỉ mình Iran giỏi võ?

Vì sao cả vùng Tây Á chỉ mình Iran giỏi võ?

Iran - Ảnh 1.

Người Iran rất mạnh ở các môn võ vật – Ảnh: UWW

Cả vùng Tây Á chỉ mình Iran đương cự lại được Đông Á

Thật vậy, người Iran xưa nay vẫn luôn là biểu tượng cho tinh thần chiến binh, cũng như tinh hoa võ thuật của người Tây Á ở đấu trường quốc tế. Và họ còn gần như là đại diện duy nhất.

Đơn cử như ở vật (wrestling), môn võ được xem là nền tảng của tất cả các kỹ năng thực chiến, Iran nằm trong top 10 thế giới về thành tích ở Olympic.

Với 13 HCV, và tổng cộng 55 huy chương, Iran xếp hạng 9 thế giới ở môn vật trong lịch sử Olympic. Xét trong nhóm châu Á, họ chỉ kém hơn Nhật Bản (hạng 3).

Điều đáng nói là các cường quốc thể thao còn lại của châu Á như Iraq, Saudi Arabia, Bahrain, Qatar, Jordan… hầu như không hề xuất hiện trong bảng xếp hạng này.

Tương tự ở môn taekwondo – được xem là môn võ có độ phổ biến cao nhất thế giới, Iran cùng Trung Quốc là 1 trong 2 quốc gia châu Á có thể đương cự với “thủy tổ” Hàn Quốc.

Cả ở boxing, đấu kiếm, Iran tuy không quá mạnh nhưng cũng là đại diện Tây Á duy nhất vươn lên nhóm top 10 châu Á, trong khi các quốc gia láng giềng của họ đều vô cùng nhạt nhòa. 

Cũng vì vậy, làng võ thuật thường ví von người Iran – trước đây là Ba Tư – như một “chiến binh cô độc” trong cuộc so tài, tỉ thí võ nghệ với các cường quốc khác. Thành tích của Iran đáng lý còn cao hơn nữa nếu phụ nữ ở quốc gia này cũng nhận được chính sách cởi mở hơn khi tiếp xúc thể thao.

Iran - Ảnh 2.

Người Iran có truyền thống với võ thuật – Ảnh: PA

Vì sao cả vùng Tây Á, chỉ mình Iran giỏi võ?

Với người Iran, võ thuật không phải là một môn thể thao ngoại lai hay trào lưu thời thượng, mà là một phần tôn chỉ văn hóa và lịch sử dân tộc. 

Từ hàng ngàn năm trước, bộ môn vật trong văn hóa Ba Tư từng gắn với hình tượng chiến binh oai hùng trong sử thi Shahnameh (Sách các vị vua), nơi những “pahlevan” (quân hùng sĩ) được ca ngợi không chỉ vì sức mạnh mà còn vì phẩm chất đạo đức. 

Biểu hiện sống động nhất là koshti pahlavāni, hay đấu vật anh hùng, một hình thức vật cổ truyền đã được UNESCO ghi danh là di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại. 

Trong nhiều cộng đồng ở Iran, kiến thức võ thuật gắn với lễ hội, nghi lễ và phong tục, trở thành “điểm tựa tinh thần” hơn là một hoạt động thể thao giản đơn. Điều này giải thích vì sao wrestling không chỉ được tập luyện, mà còn được trân trọng và nhân rộng ở mọi tầng lớp xã hội và theo các thế hệ. 

Đặc biệt, những cơ sở truyền thống như zurkhaneh (nhà sức mạnh) không chỉ là phòng tập mà còn là nơi truyền dạy tinh thần, giá trị và kỷ luật. 

Trong không gian có trống, nhịp điệu và lời giảng của người thầy (morshed), các bài tập rèn lực, sức bền và kỹ thuật chiến đấu được phối hợp với truyền thuyết đạo đức, nhấn mạnh sự kiên nhẫn, khiêm tốn và tôn trọng đối thủ ngay từ những lớp học đầu tiên. 

Đây chính là môi trường “đầu vào” văn hóa rất khác biệt với nhiều nước vùng Vịnh – nơi võ thuật nội sinh chưa từng là trục phát triển xã hội. 

Sự khác biệt của người Iran

Trong khi đó, các nước như Saudi Arabia, Qatar, Bahrain hay UAE có xu hướng phát triển thể thao theo mô hình hiện đại, thiên về tuyển chọn và thuê chuyên gia nước ngoài thay vì xây dựng từ nền tảng văn hóa dân gian. 

Các quốc gia này tập trung tài nguyên vào những môn thể thao giải trí, thương mại như bóng đá, golf hay đua xe, còn môn đối kháng truyền thống thiếu chỗ đứng trong đời sống công cộng. 

Cộng thêm mức sống khá cao và môi trường đô thị ít khuyến khích vận động khắc nghiệt từ nhỏ, khiến các môn võ kém “thâm nhập” vào hệ giá trị xã hội so với Iran. 

Iran - Ảnh 3.

Các chiến binh Ba Tư rất nổi tiếng trên phim ảnh – Ảnh: CW

Ở góc độ đời sống – thể chất, yếu tố môi trường cũng tham gia vào bức tranh này. Môn vật và các môn đối kháng đòi hỏi đào tạo từ nhỏ, phát hiện và bồi dưỡng tài năng liên tục. 

Trong xã hội Iran, hầu hết các vùng nông thôn đến thành thị đều có “cầu nối” là các câu lạc bộ wrestling tại địa phương, nên tài năng có thể được phát hiện và dẫn dắt lâu dài. 

Về mặt sinh học và thể chất, một số nghiên cứu và phân tích trong cộng đồng khoa học thể thao cho rằng người Iran thuộc nhóm nhân chủng Iranid – một nhánh của nhóm Caucasoid – thường có tỉ lệ khung xương, cơ bắp và phản xạ phù hợp với các môn đối kháng. 

Nhiều VĐV Iran sở hữu mức VO2max (lượng oxy tiêu thụ tối đa) và sức bền thể chất tương đương hoặc vượt các đối thủ từ những quốc gia mạnh ở môn này, phản ánh một cấu trúc cơ học bẩm sinh tương đối thuận lợi. 

Iran - Ảnh 4.

So sánh các chỉ số quan trọng về tố chất chiến đấu giữa một số quốc gia – Ảnh: GPT

Nghiên cứu của Đại học Tehran cho thấy vận động viên đối kháng nam Iran đạt chỉ số VO₂max trung bình lên tới 56 mL/kg/phút – tương đương hoặc vượt nhiều đội tuyển của Nga, Hàn Quốc, Trung Quốc. Với nữ VĐV taekwondo, chỉ số này dao động quanh mức 49-50 mL/kg/phút, vượt mức trung bình của châu Á.

Ngoài ra, chỉ số khối cơ (MMI) của các võ sĩ Iran cũng rất lý tưởng, trung bình khoảng 7.8kg/m². Đây là con số quan trọng thể hiện sức mạnh cơ bắp trên mỗi đơn vị cơ thể, đảm bảo cho các môn đòi hỏi phản xạ nhanh, khả năng đẩy – kéo và va chạm trực tiếp.

Ngoài ra, các nhà nghiên cứu còn ghi nhận các chỉ số tâm lý như mức độ kiên cường tinh thần (mental toughness) cao, một yếu tố không thể thiếu trong các trận đấu đối kháng quyết liệt, xuất phát từ môi trường rèn luyện khắc nghiệt và tinh thần sống còn bền bỉ trong xã hội. 

Những chiến binh Ba Tư đời đời là biểu tượng võ thuật cho người đạo Hồi, và gần như là biểu tượng võ thuật duy nhất của cả khu vực Tây Á.

Ẩm thực Iran có truyền thống giàu protein từ thịt cừu, trứng, sữa chua; carbohydrate phức từ gạo, lúa mì nguyên cám; và chất béo tốt từ dầu ô liu, quả hạch.

Các món ăn sử dụng thảo mộc, gia vị tự nhiên, ít thức ăn công nghiệp hóa – điều này tạo nên nền tảng dinh dưỡng ổn định từ nhỏ.

Với VĐV, chế độ ăn này hỗ trợ xây dựng cơ bắp, phục hồi nhanh sau vận động cường độ cao, tránh béo phì và các bệnh chuyển hóa – một lợi thế mà nhiều quốc gia phát triển thiếu đi vì chế độ ăn nhanh và công nghiệp.

Thêm vào đó, lối sống tôn trọng tập thể dục, vận động ngoài trời, và nhịp sinh hoạt ổn định giúp người Iran duy trì nền tảng thể chất tốt suốt tuổi thiếu niên – giai đoạn vàng để phát triển vận động viên chuyên nghiệp.

Iran là quốc gia có nhiều vùng cao nguyên với độ cao từ 1.200m đến 2.000m, khí hậu khô, ít oxy và nhiệt độ dao động lớn. Đây là điều kiện tự nhiên lý tưởng để hình thành khả năng hô hấp hiệu quả, cải thiện VO₂max và tăng sinh hồng cầu – tương tự các khu vực nổi tiếng với vận động viên sức bền như Ethiopia hay Bolivia.



Đọc tiếp



Về trang Chủ đề

Nguồn: https://tuoitre.vn/vi-sao-ca-vung-tay-a-chi-minh-iran-gioi-vo-2026030407364069.htm

TuoiTre Logo

Hello Mình là Cải

Theo dõi
Thông báo của
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Tin Nóng Hôm Nay