Bé gái cụt chân mồ côi cha chống chọi bệnh tật, nghèo khó (Video: Thùy Hương).
Tuổi thơ bất hạnh của cô bé khuyết tật, thiếu vắng hơi ấm cha mẹ
Trong căn nhà sàn nhỏ đã mục nát ở bản Hón Sáng, xã Mường Ảng, tỉnh Điện Biên, cô bé Cà Thị Ngọc (SN 2014) lớn lên giữa cảnh đói nghèo và thiếu vắng vòng tay cha mẹ. Tuổi thơ của em gắn với quá nhiều thiệt thòi.
Ngọc bẩm sinh cụt chân trái và khuyết nhiều ngón tay ở cả 2 bàn tay. Khi các bạn tung tăng chạy nhảy, em phải chật vật với từng bước đi và những cơn đau nhức kéo dài.
Em Cà Thị Ngọc sinh ra bị cụt chân trái và mất nhiều ngón ở cả 2 bàn tay (Ảnh: Tùng Dương).
Không chỉ mang khiếm khuyết cơ thể, Ngọc còn sớm phải đối mặt với những biến cố lớn của cuộc đời. Bố mất khi em mới tròn 1 tuổi. Sau đó, mẹ em không còn khả năng nuôi dưỡng vì vướng vòng lao lý.
Sau biến cố gia đình, Ngọc và anh trai được bà ngoại cưu mang. Trong căn nhà gỗ cũ kỹ, bà đã luôn là chỗ dựa duy nhất của 2 anh em. Nhưng đến năm 2020, bà qua đời, để anh em Ngọc nương tựa vào nhau giữa muôn vàn khó khăn.
Khi ấy, người anh trai vừa bước vào tuổi trưởng thành đã phải gánh trên vai trách nhiệm chăm sóc em gái khuyết tật. Không có nghề nghiệp ổn định, anh đi làm thuê khắp nơi, khi phụ hồ, bốc vác, lúc lại lên nương làm rẫy để kiếm thêm thu nhập.
“Từ nhỏ đến giờ, cháu chưa từng được gặp mẹ và cũng không nhớ mặt bố. Nhiều khi thấy các bạn được bố mẹ đưa đón, cháu cũng tủi thân lắm… Cháu chỉ ước có mẹ ở bên như các bạn”, Ngọc rụt rè tâm sự.
Căn nhà gỗ cũ kỹ, nhiều cột đã mục nát là nơi Ngọc và anh trai sinh sống (Ảnh: Tùng Dương).
Hàng ngày, anh trai Ngọc đi làm từ sáng sớm đến tối muộn mới trở về. Có những hôm anh đi làm xa, Ngọc phải ở một mình trong căn nhà vắng vẻ.
“Có hôm, anh đi làm xa, cháu ở nhà một mình. Thấy cháu không có gì ăn, các bác họ ở gần nhà lại gọi sang ăn cơm cùng”, Ngọc kể.
Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, Ngọc vẫn đến trường cố gắng mỗi ngày. Hiện, em học lớp 6 tại địa phương. Dù đi lại rất khó khăn, việc cầm bút cũng chật vật, nhưng Ngọc rất chăm chỉ tới trường, kiên trì tập viết từng nét chữ.
“Cháu bị khuyết tật nên nhiều khi cũng mặc cảm với các bạn, nhưng cháu vẫn muốn đi học”, cô bé tâm sự.
Đối với Ngọc, đến trường không chỉ là hành trình học chữ, mà còn giúp em vơi bớt cảm giác cô đơn vì thiếu vắng tình cảm gia đình.
Bé gái bất hạnh mong một mái nhà vững chãi
Nơi ở của anh em Ngọc là căn nhà sàn đã xuống cấp nghiêm trọng, ván bị mối mọt ăn rỗng, nhiều cột gỗ mục nát, mái thủng dột. Chỉ cần một trận mưa lớn hay cơn gió mạnh, căn nhà cũ kỹ ấy có thể sập đổ bất cứ lúc nào.
Bên trong nhà gần như không có tài sản đáng giá. Mọi sinh hoạt của 2 anh em đều tạm bợ, thiếu thốn đủ bề.
Mỗi khi mưa to, anh em Ngọc lại thấp thỏm lo nhà đổ sập (Ảnh: Tùng Dương).
Hiện, Ngọc được hưởng trợ cấp xã hội 1.250.000 đồng/tháng. Tuy nhiên, do sức khỏe yếu, chân thường xuyên đau nhức, em phải đi khám nhiều lần, vì thế cuộc sống vô cùng chật vật. Trong khi đó, thu nhập của người anh trai bấp bênh, phụ thuộc vào tiền công làm thuê.
Ông Trần Minh Giáp, Phó Chủ tịch UBND xã Mường Ảng, cho biết hoàn cảnh của cháu Ngọc đặc biệt khó khăn.
Đại diện chính quyền địa phương mong rằng, thông qua báo Dân trí, các nhà hảo tâm và bạn đọc gần xa sẽ chung tay giúp đỡ, để cháu Ngọc có thêm điều kiện vượt qua khó khăn, tiếp tục việc học; đồng thời giúp 2 anh em có mái nhà kiên cố, ổn định cuộc sống.
Dù đi lại khó khăn, Ngọc vẫn kiên trì đến trường mỗi ngày (Ảnh: Tùng Dương).
Ở tuổi 12, Ngọc đã phải trải qua nhiều thiệt thòi khi cơ thể không lành lặn, mồ côi cha, thiếu vắng mẹ và cuộc sống nghèo khó. Thế nhưng, cô bé vẫn kiên trì đến trường mỗi ngày, nuôi hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn.
Mỗi sự sẻ chia từ cộng đồng lúc này sẽ tiếp thêm điều kiện để Ngọc chữa bệnh, duy trì việc học và giúp 2 anh em sớm có một mái nhà an toàn. Với Ngọc, đó không chỉ là sự hỗ trợ về vật chất, mà còn là nguồn động viên tinh thần lớn lao, để em biết rằng trên hành trình vượt khó của mình vẫn luôn có những tấm lòng nhân ái dõi theo.
Nguồn: https://dantri.com.vn/tam-long-nhan-ai/be-gai-cut-chan-mo-coi-cha-thieu-hoi-am-me-chong-choi-benh-tat-ngheo-kho-20260313143253298.htm

