Tổng thống Vladimir Putin (Ảnh: Reuters).
Trong bối cảnh thế giới năm 2026, khủng hoảng Trung Đông tiếp tục là một trong những điểm nóng địa chính trị quan trọng nhất, với các xung đột leo thang liên quan đến Mỹ – Israel và Iran. Cuộc tấn công liên hợp giữa Mỹ và Israel nhằm vào Iran ngày 28/2, dẫn đến sự ra đi của Lãnh tụ Tối cao Ayatollah Ali Khamenei, đã đẩy khu vực vào vòng xoáy bất ổn mới, bao gồm các cuộc tấn công bằng tên lửa, UAV và đe dọa chặn Eo biển Hormuz – tuyến đường vận chuyển chiếm khoảng 20% lượng dầu mỏ và khí đốt tự nhiên hóa lỏng (LNG) toàn cầu. Điều này không chỉ làm gián đoạn nguồn cung năng lượng mà còn tạo ra những biến động kinh tế và an ninh lan rộng.
Nước Nga, dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Vladimir Putin, khéo léo tận dụng tình hình để củng cố vị thế trên trường quốc tế. Mặc dù đang “sa lầy” trong cuộc chiến Ukraine kéo dài từ năm 2022, Moscow không trực tiếp can thiệp quân sự vào Trung Đông, mà tập trung vào các chiến lược kinh tế, ngoại giao và quân sự gián tiếp.
Theo giới chuyên gia, Nga coi khủng hoảng này là “cửa sổ chiến lược” để giảm áp lực từ các lệnh trừng phạt phương Tây, mở rộng ảnh hưởng ở châu Á và châu Phi, đồng thời khẳng định vai trò như một cường quốc không thể thiếu trong các vấn đề toàn cầu.
Tận dụng khủng hoảng năng lượng để nâng vị thế địa kinh tế
Theo Reuters, cuộc khủng hoảng địa chính trị tại Trung Đông đã đẩy giá năng lượng toàn cầu lên cao, với dầu Brent có thời điểm vượt mốc 100 USD/thùng vào đầu tháng 3 này do lo ngại gián đoạn nguồn cung từ Vùng Vịnh. Eo biển Hormuz, nơi Iran đe dọa phong tỏa, là tuyến đường quan trọng cho xuất khẩu dầu từ Iran, Iraq, Ả rập Xê út và các nước khác.
Theo ước tính của Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ (OPEC), sự gián đoạn này có thể làm giảm 15-20% nguồn cung dầu toàn cầu, dẫn đến lạm phát năng lượng và suy thoái kinh tế ở nhiều quốc gia. Trong bối cảnh này, Nga – một trong những quốc gia xuất khẩu năng lượng lớn nhất thế giới có thể khai thác nhiều lợi thế:
Thứ nhất, hưởng lợi từ giá năng lượng tăng. Nga, là một trong những nhà sản xuất dầu mỏ lớn nhất thế giới với sản lượng 10 triệu thùng/ngày. Doanh thu từ xuất khẩu năng lượng của Nga tăng vọt, giúp “bù đắp” những thiệt hại từ các lệnh trừng phạt của Mỹ/phương Tây liên quan đến vấn đề Ukraine. Theo Guardian, giá dầu tăng cao có thể mang lại hàng tỷ USD cho Nga, hỗ trợ ngân sách phục vụ chiến tranh và ổn định kinh tế nội địa. Chuyên gia Sergey Vakulenko tại Trung tâm Carnegie nhận định rằng với 20% nguồn cung dầu toàn cầu bị khóa, Nga có cơ hội lấp đầy “khoảng trống” ở các thị trường như Trung Quốc và Ấn Độ.
Thứ hai, khủng hoảng này tạo đòn bẩy cho Nga với châu Âu. Mặc dù châu lục này đã đa dạng hóa nguồn cung năng lượng sau khi cắt giảm phụ thuộc vào Nga từ năm 2022, nhưng “cú sốc giá dầu” mới khiến một số quốc gia như Đức và Pháp phải cân nhắc lại. Tổng thống Nga Vladimir Putin ám chỉ khả năng nối lại hợp tác khí đốt nếu “điều kiện chính trị thay đổi”, theo các tuyên bố từ Điện Kremlin. Báo cáo từ Atlantic Council chỉ ra rằng nếu khủng hoảng kéo dài, châu Âu có thể phải trì hoãn kế hoạch chuyển đổi năng lượng xanh, gián tiếp mang lại lợi thế cho Nga.
Thứ ba, mở rộng thị trường ở châu Á và Trung Đông. Sau các lệnh trừng phạt từ phương Tây, Nga đã chuyển hướng xuất khẩu dầu sang Ấn Độ (tăng 40% trong năm 2025) và Trung Quốc. Cuộc khủng hoảng tại Trung Đông hiện tại làm tăng nhu cầu dầu từ các nước này, Nga sẵn sàng cung cấp khoảng 9,5 triệu thùng dầu dự trữ cho Ấn Độ, theo Discovery Alert. Hơn nữa, Nga hợp tác với OPEC+ để điều chỉnh sản lượng, giúp kiểm soát giá dầu toàn cầu và củng cố vị thế địa kinh tế. Theo giới chuyên gia, khủng hoảng năng lượng biến Nga thành người hưởng lợi chính trong ngắn hạn, giúp Moscow giảm áp lực trừng phạt và tăng ảnh hưởng kinh tế ở châu Á, châu Âu.
Đóng vai trò “trung gian quyền lực” trong các xung đột khu vực
Nga đã tự định vị mình như một nhà trung gian ngoại giao linh hoạt tại Trung Đông, duy trì quan hệ với các bên đối lập như Iran, Israel, Ả rập Xê út, Thổ Nhĩ Kỳ và các nước Vùng Vịnh. Không giống Mỹ, vốn bị ràng buộc bởi các liên minh truyền thống, Moscow có thể đối thoại với tất cả các bên mà không bị coi là “thiên vị”.
Ví dụ, sau cuộc tấn công vào Iran, Tổng thống Putin đã điện đàm với lãnh đạo các nước Vùng Vịnh để đề nghị sử dụng mối quan hệ gần gũi với Tehran nhằm giảm căng thẳng, theo Bộ Ngoại giao Nga. Ông cũng cố gắng hòa giải giữa Israel và Iran, dù không thành công lớn. Theo Stimson Center, Nga đang tăng cường nỗ lực hòa giải từ Israel đến Syria và Iran để tránh leo thang ảnh hưởng đến vị thế của mình. Cuộc điện đàm giữa hai nguyên thủ Nga – Mỹ ngày 9/3 về Iran và an ninh năng lượng cho thấy Nga đang cố gắng trở thành “người không thể thiếu” trong các cuộc đàm phán.
Các nhà nghiên cứu tại Chatham House nhận định, vai trò trung gian giúp Nga đạt ba mục tiêu gồm: (i) Khẳng định vị thế cường quốc toàn cầu. (ii) Buộc phương Tây đối thoại với Nga. (iii) Mở rộng ảnh hưởng với chi phí quân sự thấp. Trong bối cảnh Mỹ tập trung vào mục tiêu Iran, Nga có thể tận dụng “điểm nghẽn” này để giảm áp lực ở chiến trường Ukraine, nơi sự chú ý quốc tế bị phân tán đáng kể. Tuy nhiên, giới hạn của Nga thể hiện rõ khi Moscow không cung cấp hỗ trợ quân sự trực tiếp cho Iran, mà chỉ dừng ở hỗ trợ tình báo và ngoại giao, theo New Arab. Vai trò này không chỉ giới hạn ở Iran mà còn mở rộng sang Syria và các xung đột khác, giúp Nga tái định hình cấu trúc quyền lực quốc tế mà không cần can thiệp quân sự lớn.
Duy trì và mở rộng hiện diện quân sự chiến lược
Mặc dù mất ảnh hưởng ở Syria sau sự sụp đổ của chính quyền Bashar al-Assad năm 2024, Nga vẫn duy trì các căn cứ chiến lược quan trọng tại đây. Căn cứ hải quân Tartus và không quân Khmeimim vẫn hoạt động, cho phép Moscow triển khai lực lượng ở Đông Địa Trung Hải và giám sát tuyến vận tải năng lượng. Theo Washington Institute, Nga đã đạt thỏa thuận với chính quyền mới ở Damascus để giữ các cơ sở này, đồng thời di dời tài sản quân sự sang Libya.
Ngoài Syria, Nga mở rộng hiện diện ở Libya bằng cách hỗ trợ lực lượng của Tướng Khalifa Haftar và lập kế hoạch căn cứ hải quân ở Sudan trên Biển Đỏ. Những điểm tựa này kết nối Trung Đông với châu Phi, nơi Nga đang mở rộng ảnh hưởng qua khu vực Sahel. Báo cáo từ Globsec cho thấy cuộc chiến Ukraine đã làm suy giảm khả năng dự phóng sức mạnh của Nga, nhưng khủng hoảng Trung Đông tạo cơ hội để Moscow tận dụng các khoảng trống quyền lực.
Những bất ổn hiện tại từ cuộc khủng hoảng khu vực cho phép Nga giám sát các tuyến năng lượng mà không cần tham gia xung đột trực tiếp, biến Trung Đông thành trung tâm mạng lưới quân sự xuyên lục địa. Tuy nhiên, như báo VZ lưu ý, Nga ưu tiên bảo vệ lãnh thổ đồng minh chứ không mạo hiểm gây xung đột với Mỹ hoặc Israel.
Khai thác các mạng lưới kinh tế – vũ khí
Theo giới chuyên gia, Nga tích cực đẩy mạnh hợp tác kinh tế và quốc phòng để mở rộng ảnh hưởng. Trong lĩnh vực vũ khí, nhiều nước Trung Đông là khách hàng truyền thống của Nga và bất ổn an ninh làm tăng nhu cầu mua sắm. Theo Forbes, Nga đang lắp ráp tiêm kích chiến đấu Su-35 cho Iran trong thỏa thuận 6,5 tỷ USD, dù không hỗ trợ quân sự trực tiếp.
Về năng lượng, Nga tham gia các dự án khai thác dầu khí và xây dựng nhà máy điện hạt nhân dân sự ở Trung Đông. Hợp tác với OPEC+ giúp Moscow điều phối sản lượng khai thác dầu, đồng thời ảnh hưởng đến giá dầu toàn cầu. Các nước Vùng Vịnh còn làm trung gian thương mại cho Nga, giúp né tránh trừng phạt. Như vậy, Trung Đông trở thành hệ sinh thái kinh tế giúp Nga phá vỡ cô lập, với doanh thu từ năng lượng hỗ trợ cuộc chiến tại Ukraine.
Tận dụng sự chia rẽ của phương Tây và khu vực
Một số chuyên gia nhận định, bên cạnh những giải pháp trên, Nga còn khai thác khoảng trống quyền lực từ việc Mỹ giảm hiện diện quân sự ở Trung Đông và EU thiếu chính sách thống nhất. Theo EU Institute for Security Studies, khủng hoảng Trung Đông làm phân tán nguồn lực của phương Tây, giúp Nga có thêm ngân sách tăng cường sức chiến đấu ở chiến trường Ukraine. Cùng với đó, sự cạnh tranh nội bộ ở Trung Đông cho phép Nga thiết lập quan hệ với nhiều “phe”, cung cấp vũ khí và hỗ trợ an ninh. Các nhà phân tích tại Foreign Policy Research Institute cho rằng sự phân cực này giúp Nga “tận dụng nguồn lực hạn chế nhưng vẫn duy trì ảnh hưởng lớn”.
Nhìn chung, cuộc khủng hoảng Trung Đông từ đầu tháng 3 đến nay đang tạo ra “cửa sổ chiến lược” cho Nga tái định vị trong trật tự quốc tế. Thông qua năng lượng, ngoại giao, quân sự và kinh tế, Nga từng bước giảm áp lực từ trừng phạt quốc tế, mở rộng ảnh hưởng và khẳng định vai trò cường quốc. Tuy nhiên, giới hạn như không hỗ trợ trực tiếp Iran cho thấy Nga ưu tiên lợi ích dài hạn mà không mạo hiểm.
Cuộc xung đột tại Trung Đông có thể củng cố quan hệ Nga – Trung nhưng cũng lộ rõ sự suy giảm ảnh hưởng toàn cầu của Nga. Trung Đông trở thành “bàn cờ” để Nga định hình lại ảnh hưởng, nhưng kết quả phụ thuộc vào diễn biến xung đột và phản ứng của phương Tây.
Nguồn: https://dantri.com.vn/the-gioi/cach-nga-tan-dung-xung-dot-trung-dong-de-tai-dinh-hinh-anh-huong-toan-cau-20260313143916629.htm

