Trong suốt 15 năm tham gia dạy học cho các bệnh nhi ung thư tại lớp học Hoa Hướng Dương trong bệnh viện Ung bướu TP. HCM, cô giáo Đinh Thị Kim Phấn âm thầm mỗi ngày, không chỉ là dạy học mà còn lưu giữ từng dấu vết tuổi thơ mong manh và trao trả ký ức cho những gia đình đã mất con.

Lớp học để biết viết tròn trịa cái tên ba mẹ đặt
Cô Phấn bắt đầu hành trình dạy học đặc biệt của mình từ năm 2009, xuất phát từ mong muốn mang con chữ đến gần hơn với các em nhỏ là bệnh nhi điều trị ung thư. Đó là một căn phòng nhỏ nhưng với những đứa trẻ quanh năm gắn liền với giường bệnh, đây là một thế giới khác – nơi các em được làm học sinh, không phải bệnh nhân.
Ở đây, các em học tiếng Việt, Toán theo chương trình phổ thông. Không có áp lực thi cử, không bảng điểm, không thành tích. Thành công của mỗi buổi học chỉ đơn giản là các em đủ khỏe để tới lớp, đủ tỉnh táo để cầm bút, đủ vui để cười với bạn bè.
Có em vừa học vừa truyền thuốc, kim tiêm vẫn cắm ở cổ tay. Có em chỉ kịp viết tròn trịa cái tên ba mẹ đặt cho mình. Nhưng với cô Phấn, từng nét chữ, con số vẫn chưa tròn vành ấy đều có giá trị. Bởi trong khoảnh khắc ngồi vào bàn học, các em được trở lại làm một đứa trẻ bình thường, được học để biết viết cái tên ba mẹ đặt cho, để khi ‘bay đi’, các em không còn là một mã số bệnh nhân, mà là một con người với đầy đủ ước mơ và danh tính.

“Tôi muốn giúp các em”
Ít ai đoán được người phụ nữ nhỏ nhắn, nhanh nhẹn ấy đã bước sang tuổi 70. Cô Phấn bắt đầu hành trình làm giáo viên từ năm 1977, theo học sư phạm tại Đại học Tây Nguyên và dạy chữ cho đồng bào dân tộc thiểu số. Gắn bó 12 năm với Tây Nguyên, cô học tiếng Ê Đê, sống cùng bà con và được đặt cho cái tên Hơ Phấn như một sự tin yêu.
Bi kịch ập đến năm 1989, khi con trai đầu lòng của cô qua đời sau một cơn sốt nặng. Không thể tiếp tục ở lại nơi gợi quá nhiều ký ức, cô chuyển công tác về TP. HCM, khép lại một chương đời lý tưởng nhưng cũng đầy mất mát.

Tại đây, cô dạy học ở Trường Tiểu học Đuốc Sống suốt hơn 30 năm, cho đến khi một bài báo về cô bé ung thư Lê Thanh Thúy đánh thức trong cô một tiếng gọi mới. Năm 2007, cô tham gia chương trình “Ước mơ của Thúy” với suy nghĩ giản dị: “Tôi muốn giúp các em”. Khi được mời dạy học cho bệnh nhi ung thư, cô nhận lời ngay, không do dự.
Ngày 4/9/2009, lớp học Hoa Hướng Dương chính thức khai giảng. Từ đó, cô Phấn gần như dành trọn quãng đời còn lại để đứng lớp giữa bệnh viện, giữa tiếng máy truyền, mùi thuốc sát trùng và những cuộc chia tay không báo trước.
Nơi lưu giữ ký ức của những “thiên thần đã xa”
Trong căn phòng nhỏ trên gác ba, những thùng carton được xếp sát vào nhau, bên ngoài dán nhãn cẩn thận: “Kỷ vật lớp học chữ”. Bên trong là hàng ngàn cuốn vở, tranh vẽ và những nét chữ non nớt của những đứa trẻ không kịp lớn lên.
Với cô giáo Đinh Thị Kim Phấn, đó không đơn thuần là kỷ vật, mà là ký ức về những học trò đã từng đến lớp, từng học, từng cười và từng hy vọng, trước khi rời khỏi thế gian này. Khi một em không còn nữa, cô lưu hình ảnh vào một thư mục riêng mang tên “Thiên thần đã xa”.


Nhiều năm nay, cô vẫn lặng lẽ mang những kỷ vật ấy trở về trao lại cho gia đình các em, như chuyến đi thăm gia đình bé Lê Quang Trường ở Tây Ninh – cậu học trò gắn bó với cô suốt hơn 10 năm. Trong chiếc phong bì gửi phụ huynh là cả một hành trình tuổi thơ được ghi lại bằng những trang vở đứt đoạn theo từng ngày em đủ khỏe để đi học.
Buổi gặp gỡ không có nước mắt ồn ào, chỉ có sự lặng lẽ của những người đã cùng đi qua mất mát. “Giờ cô như người trong nhà rồi”, mẹ Trường nói nhỏ khi tiễn cô ra về.
“Chắc cô làm tới khi nào không nhớ nổi nữa thì thôi”
Cô Phấn từng tự hỏi mình có thể chịu đựng những cuộc chia tay này đến bao giờ. Nhưng rồi cô hiểu, điều quan trọng không phải là tránh né nỗi đau, mà là biến nỗi đau thành điều có ý nghĩa. Và mỗi lúc như vậy, cô đều chọn ở lại với các em. Vì ở lại là cách duy nhất để thêm chút niềm vui vào mỗi giây phút các em còn trên đời.
“Hổng hiểu sao lúc đó thương mấy đứa nhỏ dữ lắm, thương tới mức tự nhiên thấy mình còn sức để làm tiếp”
Trong WeChoice Awards 2025 với chủ đề “Viết tiếp câu chuyện Việt Nam”, cô giáo Đinh Thị Kim Phấn được gọi tên bằng chính hành trình hơn 15 năm đứng trên giảng đường lớp học giữa bệnh viện. Cô chọn một kiểu thành công được tạo nên từ sự kiên trì, từ những ngày lặp lại công việc nhỏ bé nhưng đủ bền để chạm tới hàng trăm số phận mong manh.

Việc cô Phấn trở thành một trong 21 đề cử Nhân vật truyền cảm hứng của WeChoice Awards 2025 không chỉ là sự ghi nhận dành cho một cá nhân, mà còn là cách cộng đồng gọi tên những giá trị bền vững: dấn thân, tử tế và niềm tin vào sức mạnh của tri thức. Tinh thần ấy cũng chính là giá trị mà LPBank lựa chọn đồng hành khi gắn bó cùng WeChoice Awards, tôn vinh những con người âm thầm góp phần viết tiếp câu chuyện Việt Nam bằng sự kiên định và nhân văn.
Hãy bình chọn cho cô giáo Đinh Thị Kim Phấn tại WeChoice Awards 2025, để hành trình gieo tri thức và hy vọng suốt hơn 15 năm ấy được gọi tên, tiếp sức và lan tỏa.
WeChoice Awards là giải thưởng thường niên do Công ty Cổ phần VCCorp tổ chức, nhằm tôn vinh những con người, sự kiện, sản phẩm và công trình lan tỏa giá trị tích cực tới cộng đồng. Năm 2025, WeChoice Awards trở lại với thông điệp “Viết tiếp câu chuyện Việt Nam” – kể tiếp những câu chuyện về một Việt Nam vươn mình mạnh mẽ, kiêu hãnh, giàu nhiệt huyết và tinh thần cống hiến cho tương lai.
WeChoice Awards 2025 chính thức bước sang giai đoạn bình chọn, nơi cộng đồng cùng tôn vinh những đề cử xuất sắc và xứng đáng nhất. Giai đoạn bình chọn sẽ diễn ra đến 12h00 trưa ngày 6/2 tại website wechoice.vn. Kết quả cuối cùng sẽ được công bố tại đêm Gala WeChoice Awards 2025 vào ngày 7/2.

Nguồn: https://kenh14.vn/co-giao-dinh-thi-kim-phan-nguoi-ben-bi-gieo-tri-thuc-va-hy-vong-moi-ngay-215260203140911987.chn

