Bộ phim truyền hình Không giới hạn đang đi đến hồi kết. Khai thác đề tài người lính trong thời bình, phim không chỉ mang đến những lát cắt đời thường giàu suy ngẫm mà còn gây ấn tượng với loạt cảnh quay “nghẹt thở” dưới hầm mỏ than.
Chia sẻ với phóng viên Dân trí, quay phim Vũ Trung Kiên cho biết, bối cảnh ở hầm mỏ than trong phim Không giới hạn là một trong những trải nghiệm đặc biệt nhưng cũng khắc nghiệt nhất của ê-kíp.
“Thú thật, anh em đoàn phim chúng tôi vừa quay vừa tập thể dục và “xông khói” đúng nghĩa”, anh nói.
Theo quay phim, không gian trong hầm mỏ là thử thách lớn về cả thể lực lẫn kỹ thuật. Những đoạn được xem là “rộng” cũng chỉ vừa đủ một người đứng thẳng, còn lại phần lớn phải di chuyển trong tư thế khom lưng.
Việc mang theo máy móc cồng kềnh, len lỏi qua những đường hầm dài 20-30m là điều diễn ra thường xuyên. Tuy nhiên, khó khăn lớn nhất lại nằm ở không khí.
“Càng xuống sâu, không khí càng đặc và thiếu oxy. Đã vậy, để lột tả chân thực cảnh sau vụ nổ với khói bụi mù mịt, tôi còn quyết định phun thêm khói. Không gian vốn đã bí bách lại càng ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Thế nên mới có cảnh tượng rất vui là cứ đến giờ nghỉ giải lao là cả đoàn lại hối hả ngoi lên mặt đất để hít hà oxy tươi”, anh chia sẻ.
Hậu trường phía sau những cảnh quay dưới hầm mỏ than trong “Không giới hạn” (Video: Quay phim Vũ Trung Kiên).
Quay phim Vũ Trung Kiên chia sẻ thêm rằng, trong khoảng 10 ngày làm việc liên tục dưới độ sâu 30-40m, ê-kíp gần như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Không sóng điện thoại, không ánh sáng tự nhiên, mọi sinh hoạt chỉ gói gọn trong không gian tối đặc của hầm mỏ.
Anh kể: “Thế giới của chúng tôi khi đó chỉ là màu đen kịt của than. Nhưng cũng nhờ vậy mà mọi người tập trung làm việc hơn, đúng kiểu vượt qua giới hạn của bản thân. Vui nhất là lúc kết thúc ngày quay, anh em bước ra cửa mỏ, ai tháo khẩu trang ra là không nhận ra nhau nữa”.
Không chỉ điều kiện làm việc khắc nghiệt, quyết định xử lý ánh sáng trong phim cũng là một lựa chọn đầy tính toán của ê-kíp. Thay vì sử dụng hệ thống chiếu sáng chuyên dụng, ê-kíp lựa chọn ánh sáng từ đèn pin – yếu, chập chờn và khó kiểm soát.
Vũ Trung Kiên cho rằng, việc tắt toàn bộ đèn hỗ trợ không phải là ngẫu hứng mà xuất phát từ trải nghiệm thực tế khi anh trực tiếp xuống hầm mỏ than khảo sát bối cảnh.
“Kịch bản chia hầm mỏ làm 2 giai đoạn rõ rệt, trước và sau khi sập do bom mìn. Khi hệ thống điện dưới hầm bị cắt hoàn toàn, không gian trở nên đặc quánh. Đứng giữa cái hang tối, lạnh lẽo đó, tôi mới thực sự chạm được vào nỗi sợ hãi và sự hoang mang tột độ của nhân vật”, Trung Kiên chia sẻ.
Theo anh, khi hệ thống điện bị cắt hoàn toàn, việc giữ lại bóng tối gần như tuyệt đối là cách duy nhất để đảm bảo tính chân thực.
“Ban đầu mọi người cũng lo hình ảnh sẽ quá tối, nhưng nếu không đặt nhân vật vào đúng hoàn cảnh ấy, khán giả sẽ không cảm nhận được hết sự ngặt nghèo.
Chỉ khi thực sự bị bủa vây bởi bóng tối, sự loé sáng của chiếc đèn pin mới phát huy hết sức mạnh của nó.
Cái hay của chiếc đèn pin là sự bất định. Nó soi đến đâu, nỗi sợ lộ diện đến đó. Ánh sáng ấy rung bần bật theo nhịp thở, theo đôi tay run rẩy của nhân vật. Với tôi, đó là thứ ánh sáng chân thực nhất để kể về sự sống và niềm hy vọng”, quay phim Vũ Trung Kiên bộc bạch.
Anh cũng thẳng thắn bày tỏ rằng, nếu dùng đèn quay phim chuyên dụng để soi sáng mọi ngóc ngách, khán giả sẽ thấy rõ cảnh trí, nhưng họ sẽ không thấy được nỗi ám ảnh ghê rợn mà nhân vật đang gánh chịu.
Diễn viên Minh Cúc trong một cảnh phim “Không giới hạn” (Ảnh: VFC).
Là một trong những diễn viên tham gia các cảnh quay dưới hầm mỏ, Minh Cúc cho biết, quá trình ghi hình kéo dài khoảng 15 ngày, để lại nhiều trải nghiệm đặc biệt nhưng cũng vô cùng khắc nghiệt đối với ê-kíp.
Theo nữ diễn viên, bối cảnh không chỉ là một đường hầm đơn lẻ mà được chia thành nhiều khu vực khác nhau, trong đó có cả không gian dựng làm “trụ sở” của nhóm phản động ở một địa điểm riêng biệt.
Lần đầu bước vào hầm, nữ diễn viên không giấu được cảm giác sợ hãi. Không gian tối gần như tuyệt đối, chỉ le lói những tia sáng rất yếu từ các khe hở phía trên, khiến mọi thứ trở nên âm u, bí bách. “Cảm giác như bước vào một bộ phim kinh dị”, cô nhớ lại.
Theo Minh Cúc, điều kiện làm việc dưới hầm đặc biệt khắc nghiệt. Bụi mịn dày đặc đến mức dù tổ hóa trang và phục trang đã sử dụng nhiều lớp khẩu trang, thậm chí lót thêm khăn ướt bên trong, vẫn không thể ngăn hoàn toàn bụi xâm nhập.
Sau mỗi ngày quay, khi trở về khách sạn, các diễn viên đều phải vệ sinh mũi, họng bằng nước muối, nhưng vẫn cảm nhận rõ bụi bẩn bám sâu trong đường hô hấp.
“Chỉ cần hít thở thôi cũng thấy như bụi đi thẳng vào phổi. Khi vệ sinh, cảm giác rất rõ những tạp chất vẫn còn đọng lại”, cô chia sẻ.
Không gian chật hẹp, lối đi nhỏ và trơn trượt khiến việc di chuyển trở nên nguy hiểm. Các đường hầm đan xen như “xương cá”, trong khi lối vào lại rất hẹp, chỉ đủ để một người len lỏi. Bất cẩn một chút có thể trượt ngã hoặc va chạm vào các thanh gỗ chống đỡ phía trên, khiến bụi than và đất đá rơi xuống.
Chính điều kiện ánh sáng hạn chế – chỉ dựa vào đèn pin – cũng là một yếu tố khiến nhiều khán giả thắc mắc vì sao hình ảnh trên phim tối.
Tuy nhiên, theo nữ diễn viên, đây là lựa chọn bắt buộc để đảm bảo tính chân thực, bởi trong một đường hầm đã sập, gần như không thể có nguồn sáng nhân tạo.
Dù vất vả, Minh Cúc cho rằng chính những điều kiện khắc nghiệt ấy lại góp phần tạo nên hiệu ứng cảm xúc mạnh mẽ. Không gian tối, tầm nhìn hạn chế khiến ranh giới giữa “ta” và “địch” trở nên mơ hồ, từ đó đẩy cảm xúc của diễn viên lên cao, giúp các cảnh quay trở nên chân thực và kịch tính hơn.
Sau trải nghiệm này, cô càng thấu hiểu hơn sự vất vả của những người thợ mỏ – những người phải làm việc lâu dài trong môi trường độc hại, đánh đổi sức khỏe mỗi ngày. “Diễn viên chỉ trải nghiệm trong thời gian ngắn, còn họ là cả cuộc đời”, cô bày tỏ.
Về sinh hoạt, toàn bộ ê-kíp không thể ăn uống trong hầm do điều kiện vệ sinh không đảm bảo. Sau mỗi ca quay, các diễn viên phải di chuyển ra khu vực bên ngoài – nơi dựng trại và lều nghỉ – để ăn uống và hồi phục sức lực. Việc đi lại giữa hầm và khu tập kết cũng không hề dễ dàng, tiêu tốn nhiều thời gian và thể lực.
Những cảnh quay cường độ cao, kết hợp với môi trường nóng, kín khiến diễn viên mất nước nghiêm trọng. Nhiều người rơi vào trạng thái kiệt sức, phải bổ sung nước liên tục ngay sau khi kết thúc cảnh quay.
Dù vậy, Minh Cúc khẳng định đây là một trải nghiệm đáng nhớ trong sự nghiệp. Với cô, những vai diễn đòi hỏi thể lực, tâm lý và sự “lăn xả” như vậy luôn mang lại cảm hứng đặc biệt.
“Chính những cảnh quay như thế này mới khiến tôi cảm thấy thực sự được làm nghề”, nữ diễn viên nói.
Nguồn: https://dantri.com.vn/giai-tri/he-lo-hau-truong-canh-quay-nghet-tho-o-ham-mo-than-tren-phim-gio-vang-vtv-20260331173629618.htm

