
Nam MỹChuyện xảy ra khi tôi đang lái xe trên đường từ Tennessee sang Alabama, một điểm nhấn thú vị trong cả hành trình.
Tôi lái xe trên cao tốc liên bang, đoạn đường giới hạn tốc độ 60 dặm một giờ. Vốn cẩn thận, tôi chỉ chạy cruise control gần tới tốc độ cho phép vừa để nhàn đầu còn ngắm cảnh, vừa để yên tâm không chạy quá tốc độ. Bỗng nhiên, tôi nhìn thấy hai chiếc bán tải đen xì bám đuôi nhau lù lù xuất hiện sát đuôi xe với đèn nháy xanh trắng. Nghĩ rằng mình chẳng thế có lỗi gì nên tôi cứ tà tà chạy. Sau cỡ một dặm, dù đã vượt qua một vài xe chạy cùng chiều vẫn thấy hai chiếc xe đó cũng vượt và lại tiếp tục bám sát phía sau, tôi quyết định tạt xe vào lề đường và dừng lại. Tôi hạ kính, đặt hai tay lên vô lăng và y như rằng, hai chiếc xe kia cũng dừng lại. Từ trên xe hai cảnh sát nhảy xuống, tay mở hờ bao súng bên hông, rồi từ từ tiến lại cửa xe của tôi. Họ là Alabama State Highway Patrol.
Một viên cảnh sát thò đầu vào hỏi giấy phép lái xe, rồi yêu cầu tôi xuống xe. Anh ta hỏi để khẳng định tôi không mang vũ khí trên người, rồi lịch sự yêu cầu đứng yên để soát vũ khí, rồi mời về ngồi trên ghế phụ của xe cảnh sát, trong khi anh ta ngồi ghế lái. Khoang lái có trang bị máy tính và cuộc thẩm tra bắt đầu, trong khi viên cảnh sát kia ở lại xe của tôi thuê và cũng bắt đầu hỏi các thành viên còn lại của gia đình.
Cuộc thẩm vấn kéo dài khoảng 20 phút, với đủ các loại câu hỏi như: qua Mỹ làm gì, đi với những ai, đã qua những đâu và sẽ đi đâu, khi nào bay đến và về (kèm trình vé), đã bao giờ tự lái ở Mỹ chưa, đã bao giờ bị cảnh sát chặn xe chưa…cho đến làm nghề gì, công ty nào, con học trường nào bên Mỹ, chuyên ngành gì…có hút thuốc không (vì thấy trong túi quần mình có bật lửa), hút loại gì… Trong lúc thẩm vấn, mình để ý ngay sau bức vách thép có nhiếu lỗ thông hơi sát sau lưng có một chú chó nghiệp vụ, thỉnh thoảng gừ lên một tiếng trong khoang nhốt chật chội.
Phỏng vấn xong, hai viên cảnh sát chụm đầu hội ý mấy phút, rồi yêu cầu tất cả gia đình mình xuống xe. Lúc đó họ mới nói rõ lý do:
Thứ nhất, xe có một lần chuyển làn, dù có xi-nhan nhưng thời điểm hơi chậm nên có khả năng gây nguy hiểm cho chính mình và các xe khác trên đường.
Thứ hai, khi thấy xe có tín hiệu đèn nháy xanh và trắng có nghĩa phải táp xe vào lề đường ngay lập tức. Chạy thêm sẽ bị coi là bất tuân lệnh, chống đối.
Tôi giải thích rằng, vì xem phim Mỹ thường thấy cảnh sát Mỹ luôn gọi loa và rú còi để báo cho xe phạm luật dừng lại. Hai vị cảnh sát cho biết chuyện đó xưa rồi, giờ chỉ dùng tín hiệu đèn vì trên xa lộ chạy tốc độ cao khó lòng nghe được tiếng loa gọi. Họ cho biết thêm, ít ngày trước cũng có một gia đình người Đức chạy roadtrip và cũng hiểu sai tín hiệu như vậy, nên họ cũng có thể thông cảm. Quan trọng là hiểu lỗi và không lặp lại.
Tuy nhiên, để hoàn thành thủ tục, họ xin phép mở hành lý và khám xe để đảm bảo không có vũ khí hay hàng cấm, vì chuyện dân nhập cư chở hàng bất hợp pháp hay trộm cắp ở bang này rồi chở sang bang khác tiêu thụ cũng nhiều. Xe tôi biển Colorado, lại chạy từ bang này sang bang khác liên tục nhiều ngày, lại bất tuân tín hiệu dừng xe, phải khám thôi. Thế là mất thêm 15 phút nữa.
Nghĩ lại, họ yêu cầu tôi sang ngồi sát mũi chó nghiệp vụ không phải là vô cớ. Nếu có chất cấm làm sao qua mặt “anh chàng” thính mũi đó được. Cũng không phải vô cớ mà họ tách nhóm ra phỏng vấn song song ở cả hai xe. Nếu nói dối, họ dễ dàng phát hiện nhờ độ vênh giữa kết quả thẩm vấn từ mỗi xe.
Tất nhiên là họ chỉ tìm thấy đồ dùng của nhà mình và đồ ăn dự trữ nhà mình mang theo thôi. Do vậy cuối cùng họ trả giấy tờ, và chúc mình có chuyến roadtrip thú vị, mà với mình thì vụ giáp mặt họ thế này là một điểm nhấn thú vị thật sự rồi. Khi rời đi, họ còn dặn dò rằng ở TP Burmingham nơi mình sắp qua không có an ninh tốt nên chớ đi chơi đêm quá muộn.
Tất cả quá trình mất khoảng 40 phút, và đúng là một trải nghiệm đáng kể. Nếu trót dính cảnh sát giao thông Mỹ, nhớ là đèn xanh/trắng hay đỏ mà nháy sát đuôi xe mình thì nghĩa là cần từ từ tạt vào cạnh đường và dừng xe, hạ kính, đặt hai tay lên vô lăng và bình tĩnh trả lời một cách thẳng thắn các câu hỏi của họ nhé. Nếu mình chỉ vô tình phạm lỗi, họ sẽ nhân đó nhắc nhở và sẵn sàng bỏ qua. Đặc biệt, hoảng hốt mà cố tình khai sai, khuất tất mà họ phát hiện ra, chắc sẽ phức tạp hơn đấy.
Trước khi xảy ra tình huống này, mình cũng đã có hơn một vạn km tự lái roadtrip tại suýt soát 20 tiểu bang của nước Mỹ, nhưng trên mỗi hành trình đúng là luôn sẽ có những thứ ta cần học mỗi ngày.
Độc giả John Nguyen Minh
Nguồn: https://vnexpress.net/mot-lan-bi-canh-sat-my-dung-xe-tren-cao-toc-5003092.html

