Hà Nội những ngày này như một đại công trường với những tuyến đường vành đai, những cây cầu bắc qua sông, những khu đô thị mới khẩn trương giải phóng mặt bằng, thi công.
Trong bối cảnh hối hả đó, Quy hoạch tổng thể Thủ đô với tầm nhìn 100 năm đang được lấy ý kiến để hoàn thiện và ban hành chính thức.
Khi nói đến tầm nhìn 100 năm, nhiều ý kiến đặt vấn đề làm thế nào để hài hòa giữa tầm nhìn dài hạn của quy hoạch với yêu cầu tập trung nguồn lực cho những nhiệm vụ phát triển trước mắt đang rất bộn bề, qua đó bảo đảm quy hoạch không chỉ có ý nghĩa chiến lược mà còn phù hợp với điều kiện thực tiễn trong từng giai đoạn.
Tuy nhiên, nếu nhìn ở góc độ dài hạn, có thể thấy quy hoạch Hà Nội tầm nhìn 100 năm không phải là một lựa chọn vượt quá yêu cầu thực tiễn, mà là một điều kiện nền để các mục tiêu lớn của Việt Nam được triển khai hiệu quả, bền vững.
Dự án đường Vành đai 1 đoạn Hoàng Cầu – Voi Phục dần thành hình (Ảnh: Thành Đông)
Quy hoạch dài hạn như một cam kết thể chế
Lịch sử phát triển của nhiều quốc gia cho thấy, những đô thị đóng vai trò đầu tàu tăng trưởng thường được định hình bởi các khung quy hoạch dài hạn, vượt ra khỏi chu kỳ nhiệm kỳ. Quy hoạch không chỉ là câu chuyện không gian hay kỹ thuật xây dựng, mà là một cam kết thể chế về cách thức phân bổ nguồn lực trong tương lai.
Hà Nội hiện đang đối mặt với những vấn đề mang tính cấu trúc: mật độ dân cư cao trong khu vực lõi, hệ thống hạ tầng quá tải, chất lượng môi trường suy giảm và chi phí sinh hoạt ngày càng tăng.
Những vấn đề này không chỉ ảnh hưởng đến đời sống người dân mà còn trực tiếp làm suy giảm năng suất lao động và sức cạnh tranh của nền kinh tế. Nếu không có một tầm nhìn đủ dài để tái cấu trúc không gian đô thị, các giải pháp ngắn hạn sẽ tiếp tục chồng chéo và cuối cùng làm gia tăng chi phí xã hội.
Bài toán tổ chức không gian đô thị
Tăng trưởng kinh tế không chỉ phụ thuộc vào vốn, lao động hay công nghệ, mà còn phụ thuộc vào cách tổ chức không gian đô thị. Một cấu trúc đô thị hợp lý có thể giúp giảm chi phí đi lại, nâng cao hiệu quả sử dụng đất và tạo điều kiện cho các hoạt động kinh tế giá trị cao phát triển.
Trong nhiều năm, Hà Nội phát triển theo quán tính tập trung, với áp lực ngày càng lớn dồn vào khu vực nội đô. Điều này dẫn đến tình trạng đất đai được sử dụng kém hiệu quả, trong khi các khu vực ngoại vi thiếu động lực phát triển. Quy hoạch mới với định hướng đa trung tâm, kết nối bằng hạ tầng giao thông khối lượng lớn, nhằm tái phân bổ dân cư và chức năng đô thị, qua đó tạo ra các cực tăng trưởng mới và giảm áp lực cho khu vực lõi.
Ở góc độ này, quy hoạch không tiêu tốn nguồn lực cho tăng trưởng, mà giúp nâng cao năng suất của chính các nguồn lực hiện có.
Tuy nhiên, bài toán tối ưu hóa nguồn lực này đang đứng trước một nghịch lý thực tế mà dư luận đặc biệt quan tâm. Trong khi hướng tới tầm nhìn dài hạn 100 năm với mục tiêu quyết liệt giảm tải cho khu vực trung tâm, Hà Nội lại đang đối mặt với thực tế: nỗ lực di dời dân cư vùng lõi dường như mâu thuẫn với việc tiếp tục cho phép xây dựng một số tòa chung cư cao tầng ngay tại nội đô.
Thiết nghĩ để giải quyết xung đột này, đối với các dự án đã nằm trong quy hoạch hiện tại và được phê duyệt, việc điều chỉnh giảm mật độ cư trú thông qua việc giảm chiều cao tầng – trừ trường hợp những dự án cải tạo chung cư cũ có thể có giải pháp hay phương án đặc thù – không chỉ là một giải pháp kỹ thuật, mà còn là phương án cần thiết để thực sự “giải nén” đô thị, thay vì tiếp tục chất thêm gánh nặng lên hệ thống hạ tầng vốn đã quá tải.
Chuyển đổi xanh và yêu cầu tái cấu trúc đô thị
Chuyển đổi từ phương tiện sử dụng nhiên liệu hóa thạch sang phương tiện điện thường được nhìn nhận như một vấn đề công nghệ. Tuy nhiên, trên thực tế, hiệu quả của quá trình này phụ thuộc rất lớn vào cấu trúc đô thị. Một đô thị phụ thuộc nặng vào xe cá nhân, khoảng cách di chuyển dài và thiếu giao thông công cộng hiệu quả sẽ rất khó đạt được mục tiêu giảm phát thải thực chất.
Quy hoạch Hà Nội tầm nhìn dài hạn cho phép tích hợp các chính sách giao thông công cộng, phát triển đô thị theo định hướng giao thông (TOD) và giảm dần sự phụ thuộc vào xe cá nhân. Đây là điều kiện cần để các chính sách xanh không chỉ dừng ở việc thay đổi công nghệ, mà thực sự làm thay đổi mô hình phát triển đô thị.
Cải cách thuế, đất đai và vai trò của quy hoạch ổn định
Cải cách thuế tài sản, thuế đất và chính sách nhà ở đều cần một khung kỳ vọng ổn định. Khi quy hoạch thiếu nhất quán hoặc thay đổi liên tục, thị trường phản ứng bằng đầu cơ, tích trữ đất đai và làm méo mó phân bổ nguồn lực.
Một quy hoạch dài hạn, được công bố minh bạch và thực thi nhất quán, có thể tạo ra nền tảng để các cải cách thể chế được triển khai thuận lợi hơn. Khi đó, quy hoạch không còn là yếu tố gây bất định, mà trở thành công cụ hỗ trợ điều tiết thị trường.
Tái cấu trúc đô thị và thách thức xã hội
Một nội dung quan trọng của quy hoạch là kế hoạch tái cấu trúc khu vực nội đô, nhằm giảm áp lực hạ tầng và nâng cao chất lượng không gian sống. Quy mô này cho thấy tái cấu trúc đô thị không chỉ là bài toán kỹ thuật, mà là một quá trình xã hội sâu rộng.
Đối với Hà Nội, đặc biệt tại các khu phố cũ và phố cổ, nhà ở không đơn thuần là nơi cư trú, mà còn gắn chặt với sinh kế, hoạt động kinh doanh và các giá trị văn hóa – xã hội được hình thành qua nhiều thế hệ. Việc mở rộng đường phố, chỉnh trang không gian đô thị trong thực tế luôn tác động đến những cộng đồng cư dân sống lâu năm, với những hệ quả không thể đo đếm chỉ bằng chi phí đầu tư xây dựng.
Một vấn đề cốt lõi đặt ra là phân bổ lợi ích từ quá trình quy hoạch. Hạ tầng mới và không gian đô thị được cải thiện thường làm gia tăng đáng kể giá trị đất đai tại khu vực lân cận. Nếu không có cơ chế phù hợp, phần giá trị gia tăng này có thể được phân bổ không đồng đều, trong khi chi phí tái cấu trúc chủ yếu do Nhà nước và một bộ phận người dân trực tiếp bị ảnh hưởng gánh chịu. Đây là thách thức lớn nhất, không chỉ về mặt kinh tế, mà còn về tính công bằng và niềm tin xã hội.
Do đó, thành công của tái cấu trúc đô thị không thể chỉ đo bằng số km đường mở mới hay mật độ dân cư giảm xuống, mà phải được đánh giá thông qua khả năng thiết kế các cơ chế minh bạch để điều tiết và tái phân bổ phần giá trị gia tăng do quy hoạch tạo ra, bảo đảm người dân có điều kiện ổn định cuộc sống và sinh kế trong không gian đô thị mới.
Nguồn lực thực hiện quy hoạch
Câu hỏi về nguồn lực luôn là trọng tâm khi bàn đến một quy hoạch dài hạn. Ngân sách Nhà nước, trên thực tế, chỉ có thể đóng vai trò vốn dẫn dắt cho các hạ tầng khung. Nguồn lực quan trọng nhất nằm ở giá trị gia tăng của đất đai và không gian đô thị do quy hoạch mang lại.
Vấn đề then chốt là năng lực thể chế trong việc thu hồi và phân bổ lại một phần giá trị đó thông qua các công cụ tài chính đất đai, đấu giá minh bạch và hợp tác công – tư. Khi quy hoạch đủ ổn định và đáng tin cậy, khu vực tư nhân và các nguồn vốn dài hạn sẽ tham gia tích cực hơn, giảm gánh nặng cho ngân sách.
Quy hoạch Hà Nội tầm nhìn 100 năm là nỗ lực đặt nền móng cho sự phát triển dài hạn của Thủ đô và cả nước. Quy hoạch sẽ thực sự thành công khi được thực thi với lộ trình phù hợp, cơ chế minh bạch và sự quan tâm đầy đủ tới các tác động xã hội, đặc biệt là vấn đề sinh kế và công bằng trong phân bổ lợi ích. Trong bối cảnh Việt Nam đang hướng tới những mục tiêu phát triển lớn, một quy hoạch đô thị có tầm nhìn dài hạn, được quản trị tốt, chính là điều kiện để những mục tiêu đó trở thành hiện thực.
Tác giả: Ông Lý Văn Vinh là Tiến sĩ quản lý đô thị; nguyên Thư ký Bộ trưởng Bộ Xây dựng; nguyên Giám đốc Cung Triển lãm Kiến trúc, Quy hoạch Quốc gia.
Chuyên mục TÂM ĐIỂM mong nhận được ý kiến của bạn đọc về nội dung bài viết. Hãy vào phần Bình luận và chia sẻ suy nghĩ của mình. Xin cảm ơn!
Nguồn: https://dantri.com.vn/tam-diem/quy-hoach-ha-noi-tam-nhin-100-nam-loi-cam-ket-voi-tuong-lai-20260313075802422.htm

