Thứ sáu, Tháng ba 13, 2026
HomeThể Thao'Thiên thần băng' Alysa Liu: Người thương của nước Mỹ

‘Thiên thần băng’ Alysa Liu: Người thương của nước Mỹ

Sau khi giành HC vàng Olympic, Alysa Liu nhanh chóng trở thành “người thương của nước Mỹ” nhờ sự tự nhiên, tinh thần tự do và câu chuyện tìm lại niềm vui sau khi rời bỏ trượt băng.

Một buổi sáng đầu tháng 3 tại New York, chỉ vài tuần sau khi giành HC vàng Olympic, Alysa Liu đứng trong phòng chờ của chương trình truyền hình Today ở trung tâm Rockefeller. Cô gái 20 tuổi vừa trở thành biểu tượng mới của thể thao Mỹ lại bối rối như một người hâm mộ bình thường.

Lý do rất đơn giản. Cách đó vài mét là Daniel Radcliffe, nam diễn viên nổi tiếng với vai Harry Potter. “Tôi vừa thấy anh ấy”, Liu nói với đôi mắt mở to và nụ cười có phần căng thẳng.

Alysa Liu trong loạt ảnh trên tạp chí Rolling Stone.

Alysa Liu trong loạt ảnh trên tạp chí Rolling Stone.

Hình ảnh ấy nói lên rất nhiều về con người đã chinh phục nước Mỹ trong vài tuần qua. Trên băng, Liu lạnh lùng và chính xác đến hoàn hảo. Nhưng ngoài đời, cô vẫn là một cô gái trẻ hào hứng trước những điều nhỏ nhặt. Sự kết hợp giữa tài năng đỉnh cao và tính cách gần gũi giúp Liu nhanh chóng trở thành “người thương của nước Mỹ”.

Tại Olympic mùa Đông 2026 ở Milan, Liu bước vào phần thi tự do khi chiếc HC vàng đơn nữ vẫn bỏ ngỏ. Bài biểu diễn trên nền ca khúc MacArthur Park của Donna Summer trở thành khoảnh khắc thể thao đáng nhớ của Mỹ trong nhiều năm.

Trong khi khán giả nín thở theo dõi từng cú nhảy, Liu trượt băng với vẻ thư thái đáng kinh ngạc. Cô hạ cánh hoàn hảo, mỉm cười với khán đài và khép lại phần thi trong tiếng reo hò. Chiến thắng đó giúp Liu trở thành nữ VĐV Mỹ đầu tiên giành HC vàng đơn nữ Olympic kể từ năm 2002.

Thành tích mang tính lịch sử, nhưng điều khiến người Mỹ nhắc đến nhiều hơn là cách cô chiến thắng. Liu không trượt băng như một VĐV gồng mình vì áp lực. Cô biểu diễn như kể một câu chuyện vui tươi, tự do, đầy cảm xúc. Trong khi nhiều ngôi sao thể thao xây dựng hình ảnh lạnh lùng và xa cách, Liu lại tỏa ra thứ năng lượng khiến người xem cảm thấy họ đang chia sẻ niềm vui cùng cô.

“Tôi luôn rất vui vẻ”, Liu nói. “Tôi muốn mọi người cảm nhận được điều đó. Nghệ thuật, trượt băng hay phim ảnh, tất cả đều để khiến người khác cảm thấy điều gì đó”.

Alysa Liu với HC vàng đơn nữ ở ISU Grand Prix Final tại Nagoya, Nhật Bản ngày 6/12/2025. Ảnh: AP

Alysa Liu với HC vàng đơn nữ ở ISU Grand Prix Final tại Nagoya, Nhật Bản ngày 6/12/2025. Ảnh: AP

Tinh thần ấy đã khiến khán giả Mỹ lập tức dành cho cô sự yêu mến hiếm thấy, trong thời điểm xã hội đầy căng thẳng và chia rẽ. Nước Mỹ hiếm khi đồng thuận về điều gì. Nhưng Liu lại trở thành ngoại lệ.

Sau Olympic, mạng xã hội của Alysa Liu bùng nổ. Tài khoản Instagram tăng từ vài trăm nghìn người theo dõi lên hơn 7 triệu chỉ trong vài tuần. Hàng loạt tài khoản giả xuất hiện. Các sản phẩm ăn theo tràn ngập trên mạng. Những người nổi tiếng cũng nhanh chóng bày tỏ sự ngưỡng mộ cô.

Ngôi sao bóng rổ Stephen Curry mời gia đình Liu đến xem trận đấu của Golden State Warriors. Đại diện của nhóm nhạc K-pop BTS liên hệ với đội ngũ của cô. Các ngôi sao Hollywood tìm cơ hội gặp gỡ “Thiên thần băng”.

Trong phòng chờ của chương trình Today, Radcliffe đã chạy tới ôm Liu và thốt lên đầy phấn khích: “Trời ơi, là cô đây rồi!”.

Khoảnh khắc đó cho thấy sức ảnh hưởng của Liu đã vượt xa phạm vi thể thao. Cô trở thành biểu tượng văn hóa đại chúng mới – kiểu nhân vật mà mọi người đều muốn gặp, muốn chia sẻ một bức ảnh, hoặc đơn giản là muốn nói lời chúc mừng.

Nếu chỉ nhìn vào Olympic, người ta có thể nghĩ Liu là một thần đồng bước thẳng lên đỉnh cao. Thực tế phức tạp hơn nhiều. Cô từng rời bỏ trượt băng năm 2022 khi mới 16 tuổi. Sau hơn một thập kỷ tập luyện khắc nghiệt, Liu cảm thấy môn thể thao này đã lấy đi quá nhiều thứ: thời gian, sự tự do, và cả niềm vui.

Hai năm sau, cô quay lại. Nhưng lần này với điều kiện của riêng cô. Liu quyết định sẽ ăn uống theo ý thích, mặc những gì cô thích và biểu diễn theo cách cô muốn. Trong trượt băng nghệ thuật, áp lực giữ dáng có thể dẫn đến rối loạn ăn uống, vì thế quyết định của Liu gần như là một cuộc nổi loạn.

5 khoảnh khắc đáng nhớ của Alysa Liu

5 khoảnh khắc đáng nhớ của Alysa Liu

5 khoảnh khắc trượt băng đáng nhớ của Alysa Liu.

Cô từng trải qua giai đoạn phải kiêng khem cực đoan khi còn nhỏ. Vì thế, khi trở lại thi đấu, Liu coi việc được ăn pasta hay bánh lava là một phần của tự do. Kết quả lại đáng kinh ngạc.

Không còn thực hiện những cú nhảy bốn vòng hay ba vòng rưỡi như thời thiếu niên, Liu tập trung vào kỹ thuật, biểu cảm và sự ổn định. Cô vô địch thế giới trượt băng nghệ thuật 2025, tiếp đó là Grand Prix Final 2025, trước khi chinh phục Olympic.

Chiến thắng ấy chứng minh rằng kỷ luật và niềm vui không nhất thiết phải loại trừ nhau.

Một lý do nữa khiến Liu được yêu thích là phong cách rất riêng. Trong tour truyền thông kéo dài ba ngày ở New York, cô liên tục thay trang phục, từ blazer xanh đậm kết hợp quần bò short ngụy trang, đến áo hoodie đường phố đậm chất Oakland. Hai chiếc HC vàng Olympic thường được cô đeo như trang sức.

Nhà thiết kế trang phục Miyako Bellizzi, đồng hương vùng Vịnh San Francisco giúp Liu xây dựng hình ảnh mang đậm dấu ấn cá nhân: thể thao, đường phố và trẻ trung. Ngay cả mái tóc xoăn vàng đặc trưng cũng trở thành biểu tượng. Liu thường thêm một vòng “halo hair” mỗi năm và không muốn thay đổi kiểu tóc dù nó khiến cô dễ bị người khác nhận ra.

Phong cách đó phản ánh nguồn gốc của cô. Liu lớn lên ở thành phố Oakland (bang California), nơi hoodie là trang phục quanh năm và cá tính được đề cao. Khi trượt băng ở Milan, cô nói rằng bản thân “mang Oakland đến Milan”.

Một yếu tố quan trọng khác trong sức hút của Liu là cách cô nhìn nhận thể thao. Trong khi nhiều VĐV nói về thành tích, Liu nói về cảm xúc. Cô xem trượt băng như một hình thức kể chuyện.

Một nhiếp ảnh gia từng nhận xét rằng Liu có khả năng hiếm thấy. Chỉ cần đứng trước ống kính, cô lập tức tạo cảm giác thoải mái như thể không có ai xung quanh. Cảm giác tự nhiên ấy cũng chính là điều khán giả nhận thấy trên băng.

Điều đó không phải ngẫu nhiên. Hai năm rời xa trượt băng giúp Liu khám phá bản thân, thử nhiều sở thích mới, hiểu điều cô thích và không thích. Khi trở lại thi đấu, cô không còn là thần đồng bị cuốn theo guồng quay huấn luyện. Cô là một nghệ sĩ biết bản thân muốn gì. “Tôi chỉ tìm được sự tự tin này vì tôi đã khám phá bản thân”, Liu nói.

Màn trình diễn của Alysa Liu tại bài thi tự do, nội dung trượt băng nghệ thuật đơn nữ ở Olympic mùa Đông trên sân băng Milano, Italy tối 19/2/2026. Ảnh: AP

Màn trình diễn của Alysa Liu tại bài thi tự do, nội dung trượt băng nghệ thuật đơn nữ ở Olympic mùa Đông trên sân băng Milano, Italy tối 19/2/2026. Ảnh: AP

Tuy vậy, trở thành “người thương của nước Mỹ” cũng mang lại nhiều hệ lụy. Ngay trong chuyến đi New York, Liu lần đầu trải nghiệm paparazzi. Khi bước ra đường, cô ngạc nhiên thấy một nhiếp ảnh gia xuất hiện từ đâu đó và liên tục chụp ảnh. “Thật điên rồ”, cô nói, vừa cười vừa nhìn những tia flash.

Nhưng đội ngũ của cô nhanh chóng nhắc rằng đây không phải trò đùa. Khi đã nổi tiếng, người ta sẽ theo dõi từng bước đi của cô. Thông tin cá nhân của cô trở thành hàng hóa. Liu bắt đầu nhận ra rằng việc được yêu mến cũng đồng nghĩa với việc mất đi một phần tự do.

Các nhiếp ảnh gia chờ sẵn trước studio. Người hâm mộ xin chữ ký để bán lại trên mạng. Thậm chí có người trách cô không hợp tác khi từ chối tạo dáng cho ảnh. “Thứ nhất, tôi đến từ Oakland”, Liu nói khi một nhiếp ảnh gia bảo cô “quay về Los Angeles đi”. Câu trả lời cho thấy cô vẫn giữ được sự tự tin trước ống kính.

Trong khi nhiều VĐV tận dụng tối đa sự nổi tiếng, Liu lại rất thận trọng. Trước Olympic, cô từng từ chối lời mời xem trận bóng bầu dục của San Francisco 49ers. Sau Olympic, cô cũng không tham gia cuộc diễu hành lớn mà thành phố Oakland dự định tổ chức cho cô. Thay vào đó, Liu chọn một buổi lễ nhỏ tại tòa thị chính.

Thậm chí cô còn quyết định bỏ qua giải vô địch thế giới năm nay để có thêm thời gian nghỉ ngơi, như nhiều nhà vô địch Olympic thường làm.

Những quyết định ấy có thể khiến một số người ngạc nhiên. Nhưng với Liu, chúng rất rõ ràng. Sự bình yên quan trọng hơn bất kỳ danh hiệu hay hợp đồng quảng cáo nào. Cô từng rời bỏ trượt băng để bảo vệ sự bình yên ấy. Và nếu cần, cô hoàn toàn có thể làm điều đó một lần nữa.

Cuối cùng, lý do khiến Liu trở thành “người thương của nước Mỹ” là sự kết hợp hiếm gặp giữa tài năng, cá tính và sự chân thành. Cô là nhà vô địch, nhưng không cư xử như một người ở trên cao. Cô có thể khiến khán giả nín thở trong lúc thi đấu, rồi ngay sau đó phấn khích như một người hâm mộ khi gặp diễn viên yêu thích. Cô cũng đại diện cho một cách tiếp cận mới với thể thao, đặt niềm vui và sức khỏe tinh thần lên trước áp lực thành tích.

Trong giai đoạn xã hội căng thẳng về nhiều vấn đề như bạo lực, chính trị hay chiến tranh, Liu mang đến cảm giác nhẹ nhõm. Cô trượt băng như thể đang bay lên trên áp lực, thay vì bị đè nặng bởi nó. Có lẽ vì vậy mà nước Mỹ nhanh chóng mở rộng vòng tay với cô.

Nhưng Liu hiểu rõ ranh giới mong manh giữa tình yêu và sự chiếm hữu. Nếu vòng tay ấy siết “người thương của nước Mỹ” quá chặt, nó có thể trở thành một chiếc lồng. Và nếu ngày đó đến, lịch sử cho thấy Liu sẽ không ngần ngại rời đi.

Bởi điều làm nên sức hút lớn nhất của cô trên băng cũng như ngoài đời, chính là một điều rất đơn giản: Alysa Liu trước hết thuộc về chính bản thân cô.

Xuân Bình (theo Athletic)

Nguồn: https://vnexpress.net/thien-than-bang-alysa-liu-nguoi-thuong-cua-nuoc-my-5049648.html

VnExpress Logo

Hello Mình là Cải

Theo dõi
Thông báo của
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Tin Nóng Hôm Nay