Một hệ thống HIMARS của Mỹ (Ảnh: Defense News).
Trong những giờ đầu của cuộc chiến, Mỹ đã phóng các tên lửa đạn đạo bay qua vịnh Ba Tư và đánh và các mục tiêu tại Iran. Đây là lần đầu tiên Mỹ sử dụng trong chiến đấu PrSM, loại tên lửa có độ chính xác cao mới được quân đội Mỹ triển khai cách đây 2 năm.
Sau đó, Mỹ tiếp tục các đợt bắn khác nhau, bao gồm cả tên lửa ATACMS, nhằm vào các tàu hải quân Iran cũng như một tàu ngầm đang neo đậu tại cảng, theo Tướng Không quân Dan Caine, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ.
Ngoài ra, Iran cũng cáo buộc Mỹ sử dụng tên lửa phóng từ mặt đất để tấn công đảo Kharg, cơ sở xử lý dầu ngoài khơi của nước này.
Các đòn tấn công cho thấy Lầu Năm Góc ngày càng phụ thuộc vào tên lửa phóng từ mặt đất trong kế hoạch tác chiến, cùng với việc đưa vào sử dụng các phiên bản vũ khí mới được phóng từ hệ thống HIMARS cơ động trên xe tải.
Những hệ thống này có khả năng “bắn rồi chạy”, giúp giảm nguy cơ bị phát hiện trong thời đại tác chiến UAV. Trong một cuộc xung đột chủ yếu bằng không kích, các hệ thống mặt đất mang lại thêm một phương án mới cho các đòn đánh của Mỹ vào Iran.
HIMARS là hệ thống pháo phản lực cơ động cao gắn trên xe tải mang theo các cụm ống phóng chứa rocket hoặc tên lửa dùng một lần. Nó có thể bắn đạn ATACMS hoặc PrSM tùy theo ống phóng. Các tên lửa này có thể bay khoảng 320-480km.
Các tên lửa này bay với tốc độ cao và có sai số vòng tròn tâm mục tiêu cực thấp. PrSM và ATACMS, đều do Lockheed Martin phát triển, sử dụng hệ thống dẫn đường bằng vệ tinh, phù hợp để tấn công các mục tiêu cố định. Một phiên bản có khả năng đánh trúng tàu trên biển và các mục tiêu di động đang được phát triển. Quân đội Mỹ cũng đang phát triển tên lửa siêu vượt âm có tầm bắn hơn 1.600km, bay nhanh gấp 5 lần tốc độ âm thanh.
Việc sử dụng nhiều loại vũ khí khác nhau tấn công từ nhiều hướng và quỹ đạo nhằm làm suy giảm khả năng phòng thủ của Iran. Đồng thời, điều này cũng tạo điều kiện để tiêm kích tấn công các mục tiêu di động, và máy bay ném bom đảm nhiệm các mục tiêu kiên cố mà đầu đạn tên lửa không thể phá hủy.
Tên lửa PrSM là loại tên lửa mới có tầm bắn xa hơn, vào khoảng 500km và có thể mở rộng lên khoảng 1.000km trong tương lai. Hệ thống dẫn đường bao gồm GPS kết hợp với dẫn đường quán tính, và các mẫu sau này dự kiến sẽ có đầu dò để tấn công mục tiêu di động. Các phiên bản nâng cấp cũng có thể được trang bị đầu đạn có sức công phá lớn hơn.
“Điều này đã được lên kế hoạch từ lâu”, Frank McKenzie, cựu Tư lệnh cấp cao của Mỹ tại Trung Đông, nói.
Thomas Karako, chuyên gia tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS), cho rằng quyết định sử dụng tên lửa mặt đất ngay từ đầu cuộc chiến phản ánh mong muốn của Lầu Năm Góc trong việc kết hợp hỏa lực từ lục quân với không quân, hải quân và cả tên lửa hành trình tầm xa phóng từ tàu ngầm hoặc tàu chiến để tập kích Iran.
Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi cáo buộc Mỹ đã sử dụng HIMARS để phóng tên lửa vào đảo Kharg từ UAE. Chính phủ UAE chưa bình luận về thông tin này, nhưng sau đó Iran đã đề nghị UAE bồi thường vì để Mỹ dùng lãnh thổ nhằm tấn công Iran.
Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) từ chối tiết lộ vị trí phóng tên lửa.
Dù về lý thuyết Iran có thể đánh chặn tên lửa đạn đạo, nhưng mạng lưới phòng không của nước này đã bị suy yếu bởi các cuộc không kích của Mỹ và Israel, khiến khả năng bị tên lửa xuyên thủng cao hơn.
Việc sử dụng tên lửa mặt đất chống lại hải quân Iran phản ánh mục tiêu của Lầu Năm Góc là loại bỏ các tàu rải thủy lôi ngay từ giai đoạn đầu xung đột. Theo quan chức Mỹ, hơn 100 tàu hải quân Iran đã bị phá hủy hoặc hư hại nặng.
Nguồn: https://dantri.com.vn/the-gioi/to-hop-hoa-luc-ban-roi-chay-my-dung-de-tap-kich-loat-chien-ham-iran-20260319162811868.htm

