Tiêm kích Su-30MMKI của Không quân Ấn Độ (Ảnh: Warthunder).
SPICE-1000: “Tinh hoa vũ khí” của Israel
Hội đồng Mua sắm Quốc phòng Ấn Độ (DAC) vừa duyệt việc đặt hàng 1.000 hệ thống dẫn đường tầm xa SPICE-1000 do Israel chế tạo cho Không quân nước này (IAF). Theo Cục Thông tin Báo chí Ấn Độ, SPICE-1000 sẽ “tăng cường khả năng tấn công chính xác tầm xa của Không quân Ấn Độ”.
SPICE-1000 là một hệ thống cánh lượn kiêm dẫn đường, có khả năng biến một quả bom phá 450kg thông thường thành bom dẫn đường chính xác tầm xa, tương tự mô-đun UMPK của Nga. IAF đã từng sử dụng các biến thể SPICE-2000 và SPICE-250 trong các cuộc tấn công vào mục tiêu được cho là của nhóm khủng bố ở Balakot.
Ưu điểm nổi bật của SPICE-1000 là khả năng tự động thu nhận mục tiêu (ATA) bằng quang điện, giúp khắc phục nhiễu GPS và sai số vị trí mục tiêu. Hệ thống này sử dụng định vị quán tính (INS) và vệ tinh (SATN) ở giữa chặng, kết hợp quang điện/hồng ngoại (EO/IR) ở giai đoạn cuối, đạt sai số xác suất vòng tròn (CEP) dưới 3 mét trong mọi điều kiện thời tiết.
SPICE-1000 có thể được lập trình tới 100 cấu hình nhiệm vụ, cho phép phi công lựa chọn góc tấn công tối ưu và dữ liệu địa hình. Tầm bay của bom có thể lên tới 125km, tùy thuộc vào độ cao thả. Hệ thống còn cho phép phi công điều khiển bom thủ công qua liên kết dữ liệu hai chiều.
Hệ thống dẫn đường tầm xa SPICE-1000 của Israel dùng cho bom lượn (Ảnh: Airpra).
Gaurav: Niềm hy vọng nội địa còn nhiều hạn chế
Trong khi đó, Tổ chức Nghiên cứu và Phát triển Quốc phòng Ấn Độ (DRDO) cũng đang phát triển bom lượn tầm xa Gaurav (LRGB). Gaurav được thiết kế cho bom 1.000kg, sử dụng INS và SATNAV để dẫn đường. Một số thông tin rò rỉ cho thấy Gaurav có thể trang bị đầu dò laser bán chủ động (SALH), yêu cầu UAV chiếu xạ laser liên tục vào mục tiêu.
DRDO đã thử nghiệm thành công Gaurav từ máy bay Su-30MKI, với tầm bay từ 30 đến 150km. Tuy nhiên, Gaurav còn nhiều hạn chế so với SPICE-1000, đặc biệt là thiếu đầu dò quang điện tử và phụ thuộc vào việc chiếu xạ laser mục tiêu. Điều này khiến Gaurav kém linh hoạt hơn, dễ bị phòng không đối phương phát hiện và bị ảnh hưởng bởi các yếu tố khí quyển.
Bom lượn Gaurav do Ấn Độ tự phát triển (Ảnh: Vayu Aerospace Review).
Bài toán kinh tế và chiến lược
Một bộ SPICE-1000 có giá khoảng 480.000 USD, khiến nó trở thành một vũ khí đắt đỏ, không phù hợp để sử dụng rộng rãi. Ngay cả Không quân Israel cũng không thể sử dụng SPICE-1000 một cách “thoải mái” như Nga sử dụng UMPK ở Ukraine.
Mặc dù Gaurav có thể đạt độ chính xác tuyệt đối khi có nguồn chiếu laser, nhưng điều này không phải lúc nào cũng khả thi. Giải pháp tối ưu cho Không quân Ấn Độ có lẽ là mua SPICE-1000 với số lượng hạn chế cho các nhiệm vụ đòi hỏi độ chính xác cao, và Gaurav-1000 với số lượng lớn hơn cho các mục tiêu ít yêu cầu hơn.
Tương tự Gaurav, các mô-đun UMPK của Nga cũng thiếu đầu dò quang điện, nhưng đã chứng minh độ chính xác chấp nhận được khi tấn công các mục tiêu lớn.
DRDO dự kiến sẽ nâng cấp Gaurav-1000 với đầu dò quang điện tử và khả năng lập hồ sơ nhiệm vụ tiên tiến trong tương lai, nhằm thu hẹp khoảng cách với SPICE-1000 của Israel.
Nguồn: https://dantri.com.vn/the-gioi/an-do-chi-tien-ty-mua-tinh-hoa-vu-khi-israel-thay-vi-hang-gia-re-cua-nga-20260105163716792.htm

