Hành khách đến Tanzania sau chuyến bay sơ tán từ Dubai.
Kể từ khi phát động cuộc không kích vào Iran, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã mô tả nó như một “cuộc tấn công kinh hoàng” nhưng không để lại nhiều hậu quả lâu dài, đặc biệt là đối với người dân Mỹ.
Trong tuyên bố hôm 10/3 tại Florida, ông Trump gọi đó là một “sự gián đoạn ngắn ngủi”. Các chuyên gia cho rằng cuộc chiến hiện nay đang nhanh chóng trở thành một điều hoàn toàn khác: một cú sốc đối với trật tự an ninh và kinh tế toàn cầu, vượt xa những gì mà các cuộc xung đột gần đây khác ở Trung Đông gây ra.
Cuộc xung đột tại Trung Đông, hiện đã kéo dài gần 2 tuần, đang định hình lại các mô hình đi lại, sự phụ thuộc vào năng lượng dầu mỏ, chi phí sinh hoạt, các tuyến đường thương mại và các mối quan hệ đối tác chiến lược.
Các quốc gia thường được che chắn khỏi các cuộc xung đột khác trong khu vực như đảo Síp và Các Tiểu vương quốc Ả rập Thống nhất (UAE), cũng đã phải đối mặt với các cuộc tấn công trả đũa của Iran nhằm vào các mục tiêu chiến lược của Mỹ trong khu vực.
Hậu quả có thể làm gián đoạn cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ ở Mỹ, làm thay đổi tính toán chiến tranh ở Ukraine và buộc các cường quốc phải chuyển hướng kinh tế lớn. Những tác động đó có thể trở nên trầm trọng hơn nếu ông Trump tiếp tục cuộc chiến, đặc biệt khi Iran leo thang các cuộc phản công và chặn giao thông đường thủy qua eo biển Hormuz – tuyến đường vận chuyển dầu mỏ quan trọng.
Một số nhà kinh tế đã bắt đầu gợi lại ký ức đáng sợ đối với bất kỳ tổng thống Mỹ nào – viễn cảnh lạm phát đình trệ do cú sốc dầu mỏ, với tăng trưởng trì trệ và giá cả tăng vọt.
“Tôi vẫn còn nhớ như in những sự kiện của thập niên 70, và một thế giới mà giá dầu tăng vọt là vấn đề nghiêm trọng, và điều đó thực sự mang tính sống còn đối với một tổng thống Mỹ đang chuẩn bị phải đối mặt với cuộc bầu cử”, chuyên gia Suzanne Maloney về Iran tại Viện Brookings, cho biết. “Điều đó dường như không được Mỹ tính đến trong quá trình ra quyết định”, bà Maloney nói thêm.
Cuộc chiến hiện nay đang ảnh hưởng trực tiếp và mạnh mẽ nhất đến Trung Đông. Các cuộc tấn công trên khắp khu vực đã khiến hơn 1.000 người thiệt mạng và gây thiệt hại nặng nề cho cơ sở hạ tầng quan trọng và môi trường, trong đó có hệ quả là những cột khói độc hại và mưa đen ở Tehran sau các cuộc tấn công của Israel vào các kho nhiên liệu.
Các cuộc không kích cũng đã gây thiệt hại cho nhiều di tích lịch sử hàng trăm năm tuổi tại Iran, khiến người dân nước này phẫn nộ. Theo Bộ Văn hóa và Di sản Iran, một số công trình mang tính biểu tượng tại thành phố Isfahan và thủ đô Tehran đã chịu thiệt hại đáng kể do sóng xung kích từ các vụ nổ. Trên mạng xã hội, nhiều người đặt câu hỏi về tuyên bố rằng chiến dịch quân sự chỉ nhằm vào chính quyền Iran chứ không nhằm vào đất nước và người dân.
Cuộc xung đột cũng đã làm lung lay nền tảng của các nền kinh tế vùng Vịnh Ba Tư, phá vỡ hình ảnh đã được xây dựng tỉ mẩn như những nơi trú ẩn an toàn trong một khu vực đầy biến động.
Theo một tổ chức giám sát chiến tranh của Mỹ, Iran đã tiến hành nhiều cuộc tấn công vào các nước vùng Vịnh hơn là vào Israel, đánh trúng các khách sạn 5 sao, làm hư hại các nhà máy khử muối và khiến du khách phải tháo chạy theo các tuyến đường sơ tán.
Các sân bay ở Dubai và Abu Dhabi (UAE) đã bị tấn công. Các quan chức châu Âu vẫn đang nỗ lực giải cứu công dân bị mắc kẹt ở những nơi từng được coi là điểm đến nghỉ dưỡng yên bình. Bộ Ngoại giao Mỹ, sau khi đối mặt chỉ trích vì hành động quá chậm, cho biết đã tổ chức hơn 20 chuyến bay và đã sơ tán hàng nghìn người Mỹ khỏi Trung Đông.
Các chuyên gia cảnh báo rằng, thiệt hại về uy tín của các nước Vùng Vịnh trong cuộc chiến này sẽ còn kéo dài. ”Ngoài danh tiếng giàu có, hình ảnh xa hoa, yên bình mà các quốc gia đó sở hữu, đang bị lung lay”, Emile Hokayem, một chuyên gia về Trung Đông tại Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế, cho biết. Theo chuyên gia này: “Vấn đề không chỉ là tiền bạc, mà còn là việc họ có thể nói với mọi người một cách thực tế rằng đây là một môi trường kinh doanh tốt, bạn sẽ cảm thấy an toàn”.
Đối với phần lớn các quốc gia còn lại trên thế giới, một trong những tác động đầu tiên của chiến tranh là giá xăng dầu. Khi các tàu chở dầu ngừng di chuyển qua eo biển Hormuz, giá dầu đã tăng vọt lên hơn 100 USD/thùng trên thị trường toàn cầu, mặc dù đã giảm phần nào trong những ngày gần đây. Tổng thống Pháp Emmanuel Macron hôm 9/3 cho biết Paris sẽ điều 10 tàu chiến đến khu vực, có thể để hộ tống các tàu đi qua eo biển.
Các quan chức chính quyền Tổng thống Trump và các nhà lãnh đạo châu Âu trong những ngày gần đây đã xem xét các phương án để giảm giá xăng, vốn đã tăng cùng với giá dầu toàn cầu. Các nhà kinh tế đã bắt đầu cảnh báo nếu cú sốc dầu mỏ kéo dài nhiều tuần, nó có thể gây ra một loạt các đợt tăng giá leo thang trên khắp các nền kinh tế, đồng thời gây áp lực lên tăng trưởng kinh tế – một số phận tương tự như tình trạng lạm phát đình trệ sau cuộc cách mạng Iran năm 1979.
Khói bốc lên sau cuộc tấn công trúng kho chứa dầu ở Tehran, Iran hôm 8/3 (Ảnh: NYT).
Các nước châu Âu cũng lo ngại, cuộc giao tranh ác liệt ở Trung Đông sẽ gián tiếp gây tổn hại đến năng lực phòng thủ của Ukraine. Khi Mỹ và các đồng minh càng sử dụng nhiều tên lửa đánh chặn để chống lại Iran thì Ukraine càng không còn nhiều tên lửa để phòng thủ trước các cuộc tấn công của Nga.
Tại Mỹ, cuộc chiến dường như đã trở thành một gánh nặng chính trị đối với ông Trump. Đảng Dân chủ đang tận dụng chi phí năng lượng tăng cao để thu hút cử tri trước cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vốn đã tập trung vào chi phí sinh hoạt tăng cao.
Ngay lập tức hơn, cuộc chiến ở Iran đã phủ bóng đen lên một sự kiện mà Tổng thống Trump hy vọng sẽ là một chiến thắng mang tính biểu tượng của Mỹ dưới thời của ông: Giải vô địch bóng đá thế giới dành cho nam, dự kiến khởi tranh vào mùa hè này tại Mỹ, Canada và Mexico. Iran là một trong những đội dự kiến tham gia. Nhưng không rõ liệu đội tuyển của họ có thể tham gia hay không và điều gì có thể xảy ra nếu họ không thể.
Ông Trump đã ca ngợi sức mạnh quân sự mà Mỹ và Israel đã đổ vào cuộc chiến, đồng thời đưa ra những lời giải thích khác nhau về nguyên nhân dẫn đến các cuộc tấn công vào Iran và các mốc thời gian khác nhau về thời điểm kết thúc cuộc chiến. Ông chủ Nhà Trắng cũng đã thừa nhận một số tổn thất của cuộc chiến, bao gồm cả những binh sĩ Mỹ đã thiệt mạng.
Nhưng ông Trump phần lớn đã bác bỏ những mặt tiêu cực khác, như việc giá dầu tăng cao và coi đó chỉ là hậu quả tạm thời.
Tại châu Âu, đã bùng lên những lo ngại về một nền kinh tế Iran đang suy thoái nghiêm trọng, cuối cùng có thể dẫn đến những làn sóng người di cư mới vượt qua biên giới Iran – Thổ Nhĩ Kỳ. Đối với các nước ở “lục địa già” này, điều đó gợi lại ký ức về cuộc khủng hoảng di cư của lục địa này cách đây một thập kỷ, khi các cuộc xung đột và nghèo đói ở Trung Đông và châu Phi đã khiến hơn 1 triệu người tìm kiếm nơi trú ẩn ở châu Âu, dẫn đến phản ứng dữ dội của cánh hữu ở các nước như Đức.
“Mỗi ngày chiến tranh trôi qua, lại càng có nhiều câu hỏi được đặt ra. Chúng tôi đặc biệt lo ngại rằng dường như không có kế hoạch chung nào để kết thúc cuộc chiến này một cách nhanh chóng và thuyết phục”, Thủ tướng Đức Friedrich Merz nói trong tuyên bố hôm 10/3.
Nguồn: https://dantri.com.vn/the-gioi/cuoc-xung-dot-giua-my-israel-va-iran-thay-doi-the-gioi-the-nao-20260312105034465.htm

