Tại vùng biển chiến lược này, Iran đang nỗ lực gia tăng sự hiện diện bằng các biện pháp phi đối xứng nhiều lớp, thay vì triển khai chiến hạm cỡ lớn.
Theo giới phân tích, Tehran chủ yếu dựa vào xuồng cao tốc, thủy lôi, tên lửa chống hạm, tàu lặn cỡ nhỏ và các phương tiện không người lái để tăng cường sức ép.
Iran “bày binh bố trận” thế nào ở eo biển huyết mạch Hormuz? (Video: TOI).
Các khí tài không người lái mang lại cho Iran nhiều lợi thế trên biển. So với tàu chiến hay tàu ngầm truyền thống, chúng có chi phí thấp hơn, dễ sản xuất với số lượng lớn và khó bị radar hoặc sonar thông thường phát hiện hơn nhờ kích thước nhỏ.
Trong không gian chật hẹp như Vịnh Ba Tư, những hệ thống này càng phát huy hiệu quả, nhất là khi tàu lớn bị hạn chế đáng kể về khả năng cơ động.
Nổi bật trong số đó là Azhdar, phương tiện không người lái dưới nước có khả năng hoạt động bí mật và tấn công với độ chính xác cao. Thiết bị có thể đạt vận tốc 25 hải lý/giờ, đồng thời hoạt động liên tục dưới nước trong 4 ngày và di chuyển tới 600km sau mỗi lần sạc.
Tuy nhiên, các phương tiện dưới nước chỉ là một phần trong thế trận nhiều lớp mà Iran xây dựng tại Hormuz. Lực lượng hải quân Vệ binh Cách mạng Iran (IRGC-N) hiện vận hành hàng trăm xuồng tấn công nhanh và xuồng tác chiến ven bờ.
Những mẫu cỡ lớn thường mang tên lửa chống hạm hoặc ngư lôi, trong khi các xuồng nhỏ hơn chủ yếu dùng để áp sát, quấy rối hoặc tổ chức tấn công theo bầy đàn.
Iran cũng được cho là đã cải biến nhiều xuồng nhỏ để rải thủy lôi nhanh, đồng thời phát triển các dòng tên lửa chống hạm như Nasr, Noor, Ghader và Ghadir.
Cả thiết bị không người lái trên mặt nước lẫn dưới nước đều có thể phát hiện mục tiêu và truyền dữ liệu theo thời gian thực, giúp tên lửa hành trình hoặc tên lửa đạn đạo nâng cao độ chính xác khi tấn công mục tiêu.
Khi kết hợp các khí tài này với các phương tiện không người lái, Tehran có thể tạo ra thế trận uy hiếp nhiều tầng, buộc đối phương phải đối phó cùng lúc với nhiều hướng tấn công trên biển.
Ngoài các khí tài trên biển, Iran vẫn duy trì năng lực sản xuất UAV và tên lửa đáng kể. Tehran từ lâu được xem là một trong những trung tâm sản xuất UAV quân sự lớn tại khu vực, với Shahed-136 là mẫu nổi bật.
Đây là loại UAV cảm tử tầm xa, có thể hoạt động trong phạm vi khoảng 700-1.000km, đủ sức đe dọa nhiều mục tiêu dọc bờ biển phía nam Vùng Vịnh.
Bên cạnh đó, thủy lôi vẫn là một trong những mối đe dọa đáng lo ngại nhất của Iran tại eo biển Hormuz. Theo ước tính của Dryad Global, nước này có thể sở hữu khoảng 5.000-6.000 quả thủy lôi.
Dù chưa có xác nhận công khai về việc rải mìn, chỉ riêng nguy cơ này cũng đủ khiến giới vận tải biển, bảo hiểm và thương mại toàn cầu dè chừng. Bởi nếu kịch bản đó xảy ra, hoạt động rà phá có thể kéo dài và gây gián đoạn nghiêm trọng cho thương mại thế giới.
Tố Uyên
Nguồn: https://dantri.com.vn/the-gioi/iran-bay-binh-bo-tran-the-nao-o-eo-bien-huyet-mach-hormuz-20260311173143387.htm

