Nữ sinh trích học bổng làm ảnh thờ cho ba mẹ
Nguyễn Võ Nhật Thiện là sinh viên ngành Giáo dục mầm non, Trường Đại học Phú Yên.
Thiện từng có tuổi thơ hạnh phúc như bao đứa trẻ trong vòng tay ba mẹ. Đến năm em 5 tuổi, biến cố đầu tiên ập đến khi cha qua đời sau cơn đột quỵ.
Thiện nhớ mãi những ngày cha nằm viện, khi ông vẫn có thể ú ớ trò chuyện với con gái. Hôm đó, Thiện còn khoe cha điểm 10 đầu tiên trong đời do cô giáo mầm non chấm. Và đó, cũng là lần cuối hai cha con gặp nhau.
Nữ sinh Nguyễn Võ Nhật Thiện (Ảnh: T.P).
Cha mất, hai mẹ con Thiện nương tựa vào nhau sống qua ngày với gánh rau muống mỗi sáng của mẹ.
Năm 2017, mẹ Thiện bị tai biến, nằm liệt một chỗ. Khi đó, cô bé Thiện vừa tròn 10 tuổi, vừa chăm sóc mẹ, vừa tự lo cho bản thân. Mẹ chỉ ở lại với Thiện thêm được 2 năm. Đúng vào ngày sinh nhật lần thứ 12 của em, mẹ trút hơi thở cuối cùng.
Tuổi thơ của Thiện khép lại khi mất đi hai người quan trọng nhất cuộc đời. Từ đó, em học cách tự đứng vững, vừa học tập vừa lao động, âm thầm nuôi dưỡng ước mơ của mình. Thiện luôn nhớ lời mẹ: “Phải ráng học đi con, cho dù thế nào cũng phải học”. Đó là động lực để em tiếp tục bước đi.
Trận lũ lịch sử tháng 11/2025 tại Phú Yên (cũ) khiến căn nhà nhỏ của Thiện chìm sâu trong nước, cuốn trôi nhiều đồ dùng, tài sản còn lại của gia đình, trong đó có cả ảnh thờ ba mẹ.
Khi nhận số tiền học bổng từ quỹ “Nâng bước thủ khoa” dành cho các thủ khoa, thí sinh đạt điểm cao trong kỳ tuyển sinh năm 2025, việc đầu tiên Thiện làm là trích một khoản tiền để làm lại ảnh thờ cho ba mẹ.
Với Thiện, đó là niềm an ủi để có thể bước tiếp những chặng đường dài phía trước…
“Con tên Duy, con của ba Tèo, mẹ Thủy”
Cuối tháng 11/2025, Hoàng Bảo Duy, sinh viên năm 3 Trường Đại học Công nghiệp TPHCM, gây xúc động khi để lại mẩu giấy viết tay trước lúc đi cứu trợ ở Đắk Lắk.
Mảnh giấy được để trong túi nilon, ghi rõ: “Con tên Duy, con của ba Tèo, mẹ Thủy. Nay con đi cứu trợ ở khu vực bão lũ. Nếu con có chuyện gì, nhờ mọi người đưa con về với ba mẹ con nha…”, kèm số điện thoại của cha mẹ.
Nét chữ giản dị nhưng thể hiện sự chuẩn bị của Duy cho cả tình huống xấu nhất giữa vùng nước lũ nguy hiểm.
Nam sinh với tờ giấy nhắn “lỡ có chuyện gì, nhờ mọi người đưa con về với ba mẹ” khi đi cứu trợ (Ảnh: MXH).
Mẹ của Duy cho biết bà chỉ biết chuyện khi thấy nhiều cuộc gọi nhỡ. Lúc ấy, bà mới tá hỏa khi biết con mình để lại giấy nhắn trước khi đi cứu trợ ở khu vực ngập lụt.
Là con trai duy nhất trong gia đình, Duy từng nhiều lần tham gia hoạt động thiện nguyện. Dù chàng trai biết bơi và có kỹ năng ứng phó, nhưng người mẹ vẫn không khỏi lo lắng. Trước đó, Duy đã vượt quãng đường hơn 400km từ TPHCM ra Nha Trang để đưa bà ngoại đến nơi an toàn khi nhà bị ngập, rồi tiếp tục xin phép gia đình tham gia cứu trợ tại Đắk Lắk.
Chi tiết khiến nhiều người xúc động không chỉ là mẩu giấy phòng thân, mà còn là cách Duy cẩn thận ghi tên cha mẹ như một sợi dây kết nối cuối cùng nếu rủi ro xảy ra.
Với người mẹ, sự dấn thân của con là niềm tự hào xen lẫn thấp thỏm. Còn với Duy, giữa dòng nước lũ, điều em nghĩ đến vẫn là ba mẹ và mái nhà của mình.
“Tấm bằng này là ước mơ của mẹ…”
Phạm Trung Trí Dũng, tân dược sĩ tốt nghiệp loại xuất sắc Trường Đại học Nguyễn Tất Thành, gây xúc động khi cõng mẹ lên bục nhận bằng trong lễ tốt nghiệp. Hình ảnh người con dìu mẹ – đang điều trị bệnh nặng – trên sân khấu khiến nhiều người lặng đi trước hành trình dài mà hai mẹ con đã trải qua.
Trí Dũng lớn lên ở Gò Công (Tiền Giang cũ), trong gia đình có truyền thống làm nghề dược, nơi mẹ anh từng làm việc tại một nhà thuốc nhỏ. Từ nhỏ, Dũng chứng kiến mẹ chăm chỉ rà soát từng toa thuốc và đối mặt với áp lực nghề nghiệp, điều này đã gieo trong anh sự tôn trọng với ngành dược và tinh thần trách nhiệm với bệnh nhân.
Tốt nghiệp đại học xuất sắc, Phạm Trung Trí Dũng đã cõng mẹ lên nhận bằng tốt nghiệp (Ảnh: Nhà trường).
Những năm cuối đại học, biến cố gia đình ập đến khi cha Dũng bị suy giảm trí nhớ và qua đời sau thời gian bệnh nặng, trong khi mẹ cũng lâm bệnh nặng, phải điều trị kéo dài.
Dũng chia thời gian giữa việc học, thực tập ở TPHCM và chăm sóc mẹ, từ những bữa cơm vội đến những đêm thức bên giường bệnh rồi lại lên đường đi học vào sáng sớm hôm sau.
Bằng sự bền bỉ và quyết tâm, Dũng hoàn thành khóa luận đúng hạn với kết quả xuất sắc. Trong lễ tốt nghiệp, khi cõng mẹ bước lên sân khấu nhận bằng, Dũng cõng cả “ước mơ của mẹ” lên bục vinh danh.
Với tân dược sĩ, đó không chỉ là khoảnh khắc vinh danh thành tích, mà còn là khoảnh khắc anh thể hiện tình cảm, sự biết ơn và mang đến một niềm vui nhỏ cho người mẹ của mình.
Nguồn: https://dantri.com.vn/giao-duc/nhung-cau-chuyen-sinh-vien-ve-tinh-me-cha-rot-nuoc-mat-20260215133251653.htm

